Tôi mua hai nhà làm thừa kế cho con chứ nhất quyết không cho tiền
Sau này mỗi đứa một căn, thích thì ở hoặc cho thuê, chứ không có chuyện cho tiền mặt', tôi nói thẳng khi con trai xin vốn đầu tư.
Tôi năm nay ngoài 50 tuổi, có hai con trai đều thuộc thế hệ Gen Z. Nhiều người bạn cùng tuổi hay hỏi tôi: "Sau này tính chia thừa kế cho con cái thế nào?". Tôi thường cười và nói thẳng: "Nhất định không cho tiền mặt". Nếu có tài sản thừa kế, tôi chỉ để lại nhà.
Cả đời tôi đi làm công ăn lương, không kinh doanh lớn, không trúng đất. Vợ chồng chắt chiu từng chút, từ căn nhà đầu tiên mua trả góp cách đây hơn 20 năm. Khi kinh tế khá hơn, tôi lại tính toán mua thêm một căn nhỏ nữa, cũng không phải để ở mà để dành. Bạn bè bảo tôi giữ nhiều tài sản làm gì cho mệt? Nhưng tôi nghĩ khác.
Tôi từng chứng kiến vài gia đình quanh mình, bố mẹ mất đi để lại một khoản tiền tiết kiệm kha khá cho các con. Chỉ vài năm sau, tiền hết mà anh em thì sứt mẻ tình cảm. Có người đầu tư theo bạn bè rồi thua lỗ, có người tiêu xài mạnh tay vì khoản tiền "từ trên trời rơi xuống". Tôi không muốn hai con mình rơi vào hoàn cảnh đó.
Gen Z bây giờ giỏi, nhanh nhạy, tiếp cận công nghệ tốt. Hai con tôi cũng vậy. Chúng tự tin, có chính kiến, không thích bị áp đặt. Tôi tôn trọng điều đó. Nhưng tôi cũng thấy một điểm chung ở nhiều người trẻ: thích trải nghiệm, sẵn sàng chi tiêu cho những gì mình muốn, và ít khi nghĩ quá xa.
Có lần con trai lớn ngỏ ý hỏi tôi về chuyện nhận trước một phần tiền thừa kế để có vốn đầu tư. Tôi từ chối thẳng và trả lời: "Bố mẹ lo cho các con học hành, cho kỹ năng, cho nền tảng. Còn tiền thì đừng trông đợi. Nếu có thừa kế cũng chỉ là nhà cửa để ở hoặc cho thuê, chứ không phải một cục tiền để tiêu dần".
>>Bố nổi giận vì tôi nhận 2 tỷ thừa kế nhưng không chịu mua nhà Sài Gòn
Tôi không cho tiền mặt không phải vì keo kiệt hay không tin con. Ngược lại, tôi muốn các con hiểu giá trị của đồng tiền do chính mình làm ra. Khi phải tự xoay xở mua chiếc xe đầu tiên, tự dành dụm cho đám cưới, tự kiếm vốn đầu tư... Khi đó, các con sẽ biết trân trọng hơn.
Hai căn nhà tôi mua, một căn vợ chồng tôi đang ở, một căn cho thuê. Tôi nói rõ với các con: "Sau này mỗi đứa một căn. Nếu cần tiền làm ăn, có thể cho thuê, thế chấp nếu tính toán cẩn thận".
Nhiều người bảo tôi tính toán quá kỹ. Nhưng ở tuổi này, tôi hiểu rằng tiền mặt rất dễ tiêu, còn nhà đất dù sao cũng là tài sản hữu hình, khó "bay màu" chỉ sau vài quyết định bốc đồng. Tôi không mong con giàu có vượt trội. Tôi chỉ mong chúng có một điểm tựa tối thiểu, để nếu cuộc đời có trật nhịp, vẫn còn chỗ mà quay về.
Có thể cách nghĩ của tôi hơi cũ so với một số người. Nhưng tôi tin, di sản lớn nhất cha mẹ để lại không phải là tiền, mà là tư duy sống. Tôi chọn để lại cho con một mái nhà và một thông điệp rõ ràng: bố mẹ chỉ cho các con nền tảng, còn cuộc đời phía trước, các con phải tự bước bằng đôi chân của mình".