'Trói chân con cái bằng 2 căn nhà thừa kế'

27/02/2026 09:07

Giữ của đến cuối đời, để lại căn nhà thừa kế chỉ là cách đảm bảo con không nghèo, chứ không phải trao cơ hội để chúng thành công.

Đọc bài viết "Tôi mua hai nhà làm thừa kế cho con chứ nhất quyết không cho tiền" tôi không thật đồng tình với quan điểm của tác giả Hau Van. Là một người cũng ở độ tuổi 50, tôi hiểu tâm lý lo lắng đó. Thế hệ của tác giả và cả tôi đều đi lên từ những năm tháng khó khăn, khi cái nghèo là mặt bằng chung. Hồi đó, chỉ cần có công việc ổn định, có căn nhà che mưa nắng đã là thành công. Ước mơ lớn nhất của nhiều người đơn giản là thoát nghèo.

Thế hệ trước trưởng thành khi cơ hội không quá nhiều, nên ưu tiên an toàn là điều dễ hiểu. Bạn bè cùng trang lứa, có người không học hết cấp 3 vẫn có thể sống ổn nhờ thời thế và thị trường còn rộng cửa. Nhưng bối cảnh bây giờ đã khác. Hiện tại, mặt bằng chung của Gen Z đã là đại học, thậm chí cao hơn. Các bạn trẻ không chỉ nghĩ đến chuyện đủ sống, mà nói về làm giàu, xây dựng thương hiệu cá nhân, khởi nghiệp công nghệ, kinh doanh toàn cầu.

Trong bối cảnh đó, việc cha mẹ dự định để lại nhà cho con sau 20-30 năm nữa, theo tôi, chỉ giống như một khoản bảo hiểm để đảm bảo con không rơi vào cảnh thiếu thốn. Khi tài sản ấy thực sự được trao lại, con cái có thể đã 50 tuổi hoặc hơn. Ở độ tuổi đó, còn bao nhiêu thời gian và năng lượng để bắt đầu một hành trình mới?

Tôi không phủ nhận giá trị của việc tích lũy nhà đất. Đó là cách giữ tài sản an toàn và thực tế. Nhưng nếu chỉ tập trung vào việc "giữ của" cho đến cuối đời, liệu có bỏ lỡ giai đoạn quan trọng nhất của con - giai đoạn 25-35 tuổi, khi ý tưởng nhiều nhất, sức bật lớn nhất?

>>Bố nổi giận vì tôi nhận 2 tỷ thừa kế nhưng không chịu mua nhà Sài Gòn

Chỉ cha mẹ mới hiểu rõ con mình từ tính cách đến năng lực. Nếu con muốn khởi nghiệp, câu hỏi không nên dừng ở "cho tiền rồi lỡ thất bại thì sao?", mà nên là "cơ hội thành công bao nhiêu, rủi ro lớn nhất là gì, phương án dự phòng thế nào?". Không phải đứa trẻ nào cũng phù hợp để làm chủ, nhưng cũng không phải ý tưởng nào cũng viển vông.

Chúng ta mất hơn 30 năm đi làm mới thấm thía giá trị đồng tiền. Nhưng nếu muốn con trân trọng tiền bạc, có lẽ không chỉ dạy con cách giữ tiền, mà còn phải dạy cách sử dụng tiền thông minh, đúng với năng lực của chúng. Có những bài học chỉ thực sự "ngấm" sau một lần thất bại. Có những điều chỉ hiểu rõ khi tự tay làm và tự chịu trách nhiệm.

Nếu khởi nghiệp ở thời điểm hiện tại là một cơ hội thực sự, tại sao cha mẹ không đồng hành? Cha mẹ có thể không chỉ góp tiền, mà góp kinh nghiệm sống, góp góc nhìn, giúp con nhìn ra những lỗ hổng trong kế hoạch. Thay vì đứng ngoài với tâm thế phòng thủ, hoàn toàn có thể đóng vai một nhà đầu tư: lắng nghe, đặt câu hỏi, yêu cầu con chứng minh tính khả thi.

Sau khi cân nhắc kỹ, nếu thấy dự án thiếu thực tế, cha mẹ hoàn toàn có quyền từ chối. Nhưng sự từ chối ấy nên dựa trên phân tích và đối thoại, không phải trên nỗi sợ rằng "cho tiền là con sẽ hỏng". Giữ lại hai căn nhà cho tương lai không sai. Nhưng trong một thế giới thay đổi nhanh như hiện nay, tôi tin điều con cái cần không chỉ là tài sản chờ đợi ở tuổi trung niên, mà là sự tin tưởng và đồng hành của cha mẹ khi còn trẻ.

Anh Anh