Mẹ đơn thân 42 tuổi muốn tôi chờ thêm 5 năm mới tính chuyện cưới xin

06/03/2026 13:00

Em nói đến với tôi thật lòng nhưng phải nuôi hai con, nếu tôi gặp ai hơn có thể cưới, còn nếu không thì mong tôi chờ thêm 5 năm.

Tôi 49 tuổi, quen mẹ đơn thân 42 tuổi bốn năm qua. Em ly hôn chồng đã 12 năm một mình tự nuôi hai con và đã mua được nhà Sài Gòn, con em đứa lớp 10, đứa năm thứ hai đại học, học giỏi và ngoan, em làm văn phòng và kinh doanh thêm. Tôi đổ vỡ hôn nhân 6 năm, có một con ở với mẹ, tôi thăm con hàng tuần và chu cấp đầy đủ. Lương công chức của tôi được 14 triệu đồng, còn nợ 150 triệu đồng vì thua chứng khoán, đã có nhà chung cư và năm công đất trồng dừa ở miền Tây. Em là người miền Trung, tính tình dịu dàng và sâu sắc. Tôi người miền Tây hiền lành, chất phác, nghĩ sao nói vậy, không tâm lý hay giỏi đoán ý người khác, ai muốn gì phải nói rõ tôi mới hiểu được. Em rất chăm chỉ làm việc và lo cho con, quán xuyến gia đình và công việc, nấu ăn ngon, sống tiết kiệm, kín đáo, không đòi hỏi gì ở tôi, đúng kiểu mẫu phụ nữ tôi cần tìm.

Mẹ đơn thân 42 tuổi muốn tôi chờ thêm 5 năm mới tính chuyện cưới xin

Tôi rất thương em và muốn cưới em làm vợ, gia đình và họ hàng tôi đã gặp mặt, ăn cơm với em mấy lần, họ đều quý em, khen em nên càng hối thúc tôi nhanh chóng cưới. Mẹ tôi đã sắm sẵn vàng để làm lễ cưới. Thế nhưng mỗi khi tôi đề cập đến đám cưới, em đều né tránh, nói không yên tâm, không tự tin. Tôi hiểu em cần chỗ dựa vững chắc, còn tôi với mức lương và hoàn cảnh hiện tại không giúp được nhiều nên em sợ.

Gần đây em gặp tôi và hỏi: "Anh thử đưa ra phương án khi mình cưới nhau". Tôi bảo: "Em muốn sao anh sẽ nghe theo vậy. Em và hai con về nhà anh ở cũng được, hoặc anh về nhà em, hoặc con em ở lại nhà em, em về nhà anh, mình đi qua đi lại hai nhà. Có điều hơi bất tiện cho công việc khi hai nhà cách nhau 25 km". Em hỏi tôi tài sản thì sao. Tôi bảo em quyết định, muốn gì cứ nói anh nghe. Em bảo: "Nhà và đất của ai thì của người đó, mình không sinh con chung, ở chung thì anh đóng góp ăn uống và chi phí sinh hoạt là được. Em tự nuôi con em, không làm gánh nặng cho anh". Nói đến đây mắt em đượm buồn và bảo chờ em thêm thời gian, rồi về nhà em nhắn tin rất dài cho tôi.

Em nói: "Em đến với anh là thật lòng nhưng còn phải nuôi hai con, cũng không muốn bắt anh chờ đợi lâu. Vậy nên nếu anh gặp được người hơn em có thể kết hôn, em chúc phúc. Em phải chờ con học xong mới dám nghĩ đến việc về chung nhà với anh. Còn bây giờ em không thể bỏ con, nếu anh chờ được thì 5 năm nữa được không"? Tôi đọc tin mà buồn não lòng, cảm giác mình giống như người dự phòng của em. Con cái em cũng quý tôi, ủng hộ mẹ nhưng em luôn sợ mọi thứ. Tôi thuyết phục em thế nào bây giờ, hay em nghĩ tôi không lo được gì nên tìm mối tốt hơn? Cảm ơn các bạn đã chia sẻ.

Văn Thành