Chồng ra ngoài ăn sáng, mặc kệ tôi nhịn đói xoay xở với 2 con nhỏ

09/03/2026 11:00

Chồng thường mắng tôi 'nói nhiều', 'điên vừa thôi', nhưng lên mạng xã hội lại hóa thân thành người yêu vợ thương con.

Tôi kết hôn với người đã đồng hành cùng mình suốt những năm đại học và hơn 3 năm sau khi ra trường. Từng ấy thời gian bên nhau, tôi đã nghĩ cả hai đủ hiểu nhau để đi đến hôn nhân và cùng xây dựng gia đình nhỏ. Lúc đó tôi tin rằng chỉ cần hai người cùng đi qua thanh xuân, sau này có khó khăn gì cũng sẽ nắm tay nhau vượt qua. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm, hôn nhân thật sự rất khác lúc yêu.

Tôi viết những dòng này khi cuộc hôn nhân của mình đã bước sang năm thứ 8, và chúng tôi có ba em bé. Có những lúc tôi từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ cứ bình yên như vậy mà trôi qua: đi làm, chăm con, cuối ngày cả nhà quây quần. Nhưng càng sống, tôi càng nhận ra người đàn ông bên cạnh mình đã thay đổi rất nhiều. Không phải ngoại tình, không phải nợ nần, không phải những chuyện lớn lao mà mọi người thường nghĩ đến khi cuộc hôn nhân rạn nứt, mà là từ những chuyện rất nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Chồng ra ngoài ăn sáng, mặc kệ tôi nhịn đói xoay xở với 2 con nhỏ

Anh đi làm về nhưng gần như chỉ cắm mặt vào điện thoại. Tôi nhắc thì anh nói là đang giải quyết công việc, mà rõ ràng anh đang lướt mạng xã hội hoặc chơi game. Có nói thì anh bảo đi làm cả ngày căng thẳng, giải trí một chút cũng cằn nhằn. Một lần, hai lần, rồi rất nhiều lần như vậy. Trong khi mấy đứa nhỏ cứ chạy quanh tìm bố, đòi bố chơi cùng, còn tôi một mình xoay xở với con, với việc nhà.

Có những buổi sáng anh ra ngoài ăn sáng nhưng chưa từng nghĩ đến việc mua về cho tôi một ổ bánh mì, dù tôi đang ở nhà một mình chăm hai đứa nhỏ (đứa lớn đi học, trường cạnh nhà), còn phải hút sữa cho con ti. Những chuyện nhỏ như vậy thôi nhưng lặp lại nhiều lần khiến tôi cảm thấy mình chẳng còn quan trọng với anh, chẳng được quan tâm, để ý chút nào.

Rồi những cuộc cãi vã bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều. Tôi không phải kiểu người thích cãi nhau, chỉ muốn vợ chồng ngồi xuống nói chuyện để giải quyết vấn đề. Nhưng mỗi lần tôi cố mở lời, anh lại chặn họng bằng những câu như: "Vớ vẩn", "Nói nhiều", "Điên vừa thôi",... rồi bỏ ra chỗ khác khiến tôi nghẹn lại vì chẳng nói được gì. Dần dần tôi chỉ biết im lặng.

Đôi khi tôi thấy anh rất giả tạo. Trên mạng xã hội, anh luôn đăng những thứ kiểu yêu thương vợ con, gia đình hạnh phúc... Ai nhìn vào cũng nghĩ tôi có một người chồng tâm lý và mái ấm đáng ngưỡng mộ. Nhưng chỉ có tôi mới biết cuộc sống thật sự của mình như thế nào. Có nhiều đêm tôi nằm nghĩ, không biết từ lúc nào chúng tôi trở thành như vậy. Người từng cùng tôi đi qua thanh xuân, từng rất quan tâm và dịu dàng... giờ lại khiến tôi cảm thấy cô đơn ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình.

Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ đó chỉ là những chuyện nhỏ nhặt. Nhưng khi những chuyện nhỏ ấy cứ tích tụ mỗi ngày, nó khiến tôi mệt mỏi đến mức không biết mình còn có thể cố gắng thêm bao lâu nữa.

Kiều Mai