Chồng tự xử chứ không chạm vào tôi suốt gần hai năm sau sinh
Anh bảo anh lớn tuổi rồi, không còn ham muốn như trước nữa.
Tôi 29 tuổi, chồng tôi 37 tuổi, cưới nhau được gần bốn năm. Chúng tôi quen rồi cưới nhau khá nhanh. Lúc mới cưới, mọi thứ vẫn bình thường, không có gì quá khác lạ. Nhưng từ khi tôi sinh bé đầu, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Sau khi sinh, hai vợ chồng gần như ngủ riêng. Lúc đầu tôi nghĩ chắc do con còn nhỏ, hay quấy khóc buổi đêm, còn chồng phải đi làm vất vả nên thôi cũng cố gắng chấp nhận việc ngủ riêng. Đến khi con được một tuổi, chúng tôi mới ngủ chung lại. Nhưng suốt khoảng thời gian đó tới giờ, vợ chồng chỉ quan hệ đúng một lần.
Khi bắt đầu thấy có gì đó bất thường, tôi đã nói chuyện thẳng với chồng. Anh nói thật là một tuần anh vẫn tự giải quyết nhu cầu khoảng hai, ba lần nhưng lại không tìm đến tôi. Anh bảo anh lớn tuổi rồi, không còn ham muốn như trước nữa. Nghe vậy tôi vừa buồn vừa tủi. Tôi cứ nghĩ chắc do sau khi sinh con mình xấu đi nên chồng chán. Nhưng thật ra tôi sinh mổ, trước khi sinh tôi nặng 48 kg, sau sinh tôi cũng quay lại 48 kg, không đến mức sồ sề hay xuống sắc quá.

Từ lúc quen nhau rồi cưới, tôi luôn tự lo cho bản thân. Quần áo, mỹ phẩm, tôi đều tự đi làm rồi mua. Có con rồi, khi nào chồng mua được gì thì mua, còn không tôi cũng tự mua. Tôi chỉ muốn nói là bản thân sống khá tự lập, không phải kiểu phụ thuộc hoàn toàn. Nhưng tôi là người rất coi trọng tình cảm. Khi yêu thì yêu thật lòng và cũng đã cố gắng chịu đựng rất nhiều để giữ gìn cuộc hôn nhân này.
Có lần hai vợ chồng cãi nhau vì chuyện đó. Anh nói một câu khiến tôi suy nghĩ mãi. Anh nói vợ chồng không quan hệ cũng bình thường, miễn là anh không có người khác bên ngoài. Nhưng với tôi, chuyện đó không hề bình thường. Tôi thấy rất cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình. Sau nhiều lần nói chuyện, cuối cùng anh cũng thừa nhận không còn tình cảm với tôi nữa. Nghe câu đó tôi thật sự rất sốc. Vì tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều, vẫn luôn cố gắng để giữ gia đình này. Tôi hỏi anh rất nhiều lần lý do vì sao khiến tình cảm của anh thay đổi, anh chỉ nói không biết rõ, tự nhiên vậy. Tôi bất lực và chỉ biết khóc.
Bây giờ tôi rối lắm, không biết mình nên cố gắng thêm hay chấp nhận sống tiếp như vậy, hay là tôi mạnh mẽ ra đi, giải thoát cho cả hai? Nhìn con ngây thơ, bi bô gọi ba gọi mẹ, tôi lại không nỡ phá vỡ tổ ấm của con. Tôi phải làm sao đây?
Vân Anh