Vợ muốn tôi mua nhà riêng hoặc 'mời' em chồng ra ngoài ở
Cha mẹ tôi không có tiền cho con cái ra riêng, vợ chồng tôi và vợ chồng em gái đang sống cùng cha mẹ trong căn nhà 50 m2.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gửi những tâm sự gia đình lên đây cho mọi người đọc, nhưng giờ quá bế tắc (theo suy nghĩ của mình). Vợ chồng tôi mới cưới một năm, có bé gái hơn hai tháng tuổi. Tôi nghĩ cuộc sống sẽ vui lên vì điều này nhưng hóa ra không phải, bi kịch bắt đầu từ đây. Nhà tôi có hai anh em, tôi và em gái. Em gái có gia đình hơn 6 năm và có một bé. Vợ chồng em sống chung nhà với bố mẹ. Nhà tôi rất nhỏ, chỉ khoảng 50 m², giờ thêm vợ và con tôi nữa nên vô cùng chật chội. Tôi buôn bán nhỏ, thu nhập mỗi tháng chục triệu đồng. Cha không còn sức lao động, mẹ vài tháng nữa về hưu. Nhà tôi nghèo, cha mẹ không có tiền cho con cái ra riêng.

Nhà chật chội, sống khó khăn, tôi biết vậy nên rất thương vợ. Vợ lại luôn đòi tôi phải nói gia đình em gái ra ở riêng, vì ở chung nhiều thế hệ trong không gian chật chội như vậy vợ không sống được. Vợ bảo em tôi và mẹ chồng cứ soi mói từng lời nói, hành động của cô ấy, rồi bảo tôi phải chửi mắng em gái mình. Tôi biết em gái không hiểu được cảnh làm dâu khổ như thế nào, đôi khi có những lời nói không suy nghĩ làm vợ tôi buồn. Tôi cũng nhắc nhở em mình nhưng không nói cho vợ biết, sợ vợ khó xử.
Vợ tôi muốn có nhà riêng, trong khi kinh tế hai vợ chồng khá khó khăn, giờ lại có thêm con nhỏ. Tôi nói với vợ phải từ từ, giờ chuyện trước mắt là lo cho con cứng cáp, tận dụng thời gian ở chung với ba mẹ để vợ chồng thoải mái làm việc, dù sao cũng có ba mẹ trông cháu giúp, ráng tích lũy tiền rồi sau này tính tiếp. Vợ tôi nghe rồi gật gù, hôm sau lại nói nhà tôi như địa ngục, không thể sống nổi. Cô ấy bắt tôi phải kêu gia đình em gái ra khỏi nhà, nếu không sẽ bế con đi thuê trọ ở riêng. Cô ấy nói tôi là người đàn ông nhu nhược, chỉ biết bênh gia đình mình, không coi vợ ra gì, rồi bảo không cần người chồng như tôi và sẽ ly dị.
Vợ không hiểu rằng nhà đó là của ba mẹ tôi, chuyện ai ở ai đi là quyền của ba mẹ. Hơn nữa, sau này nhà đó cũng có phần của em gái tôi. Tôi không nói ra điều này, nếu nói ra thì tội đồ sẽ là ai? Tôi nghĩ sẽ là vợ tôi, vì gia đình nghĩ tôi nghe lời vợ. Nếu nói ra, liệu tình cảm gia đình sẽ ra sao, còn có thể sống chung với ba mẹ không? Hay là ba mẹ sẽ chửi chúng tôi và không cho ở chung nữa? Khi đó vợ được gì ngoài việc thỏa mãn chuyện tôi gây gổ với gia đình mình?
Tôi thương và yêu vợ con rất nhiều, cũng không thể làm cha mẹ buồn khi chứng kiến cảnh anh em không hòa thuận, gia đình xào xáo ở cái tuổi ông bà chỉ mong con cháu sống yêu thương nhau. Suốt một năm nay, vợ lúc nào cũng chỉ xoay quanh một chuyện như vậy, thậm chí dọa ly dị tôi hàng chục lần. Tôi biết vợ bị áp lực rất lớn, nhưng hoàn cảnh hiện tại là thế, vợ chồng nên cố gắng cùng nhau vượt qua.
Đôi khi tôi tự hỏi: có phải vợ chỉ muốn thỏa mãn việc được sống thoải mái, muốn làm gì thì làm mà không ai nói gì? Cô ấy nói muốn làm mẹ đơn thân nhưng có nghĩ rằng hai vợ chồng ở riêng còn khó khăn hơn không? Khi con được 6 tháng, vợ đi làm thì ai chăm con? Khi con đến tuổi đi mẫu giáo, ai đưa đón con? Trong khi ở chung với ba mẹ chồng, dù có đôi chút khó khăn với cô ấy, nhưng ít nhất chúng tôi cũng đỡ phải lo lắng chuyện chăm sóc và đưa đón con cái khi cả hai phải đi làm.
Tôi mệt mỏi lắm rồi. Tôi yêu thương vợ con rất nhiều nhưng vợ cứ như vậy nên chẳng biết phải sống tiếp thế nào. Tôi nói nếu không muốn ở nhà này, vợ chồng ra thuê nhà, vợ lại không chịu ở nhà thuê. Cô ấy nói hoặc là phải có nhà riêng, hoặc là vợ chồng em gái tôi ra khỏi nhà, nếu không thì ly dị. Thật sự tôi không thể hiểu nổi.
Tôi muốn tâm sự với mọi người về hoàn cảnh của mình. Nếu tôi sai ở chỗ nào, mong những người có kinh nghiệm chỉ bảo để bản thân sửa chữa. Chân thành cảm ơn.
Quốc Trường