Nam sinh chuyên Tin đỗ Đại học Johns Hopkins với máy đo sức khỏe cho bà
Ý tưởng về chiếc máy theo dõi sức khỏe cho bà là điểm nhấn giúp Khánh Toàn chinh phục Đại học Johns Hopkins - ngôi trường danh giá top đầu thế giới.
Đặng Khánh Toàn, lớp 12A1 Tin, trường THPT chuyên Khoa học tự nhiên, Đại học Quốc gia Hà Nội, nhận tin trúng tuyển hồi giữa tháng 2.
"Em không thể tin là mình được nhận. Ở kỳ tuyển sớm trước đó, em không đỗ trường nào, nên phần nào mất tự tin", Toàn chia sẻ, cho biết dự định theo ngành Khoa học máy tính.
Đại học Johns Hopkins là trường tốt thứ 7 tại Mỹ theo xếp hạng năm 2026 của U.S News, tỷ lệ chấp thuận khoảng 6%. Trường cũng nằm trong top 16 thế giới, theo đánh giá của Times Higher Education.

Toàn quê ở Ninh Bình (Nam Định cũ). Noi gương hai chị từng đạt giải học sinh giỏi, hiện du học và làm việc tại Mỹ, Toàn siêng học từ bé. Nam sinh từng đạt giải nhất môn Tin học lớp 9 của tỉnh Nam Định với điểm 20/20, trước khi đỗ vào trường THPT chuyên Khoa học tự nhiên năm 2023.
Ngay năm lớp 10, Toàn được chọn vào đội tuyển ôn thi học sinh giỏi quốc gia của trường, song may mắn không mỉm cười. Nam sinh quyết định gác lại các kỳ thi học sinh giỏi, tập trung cho mục tiêu du học.
Toàn tự lập lộ trình nghiêm ngặt, chia việc theo ba nhóm mục tiêu: thành tích học thuật, các hoạt động, kỳ thi ngoại khóa và bài luận. Với bài vở trên lớp, em chia nhỏ kiến thức theo tuần để nắm chắc, không bị dồn lại đến sát ngày thi. Nhờ vậy, Toàn duy trì điểm trung bình ổn định ở mức 9,6.
Bắt tay luyện SAT từ đầu năm lớp 11, Toàn thi đạt 1560/1600 điểm, rồi ôn tiếp IELTS trong khoảng một tháng, giành điểm 7.5. Nam sinh hài lòng, không cố thi tiếp để dành thời gian cho các mục tiêu khác.
Trong các kỳ thi và hoạt động ngoại khóa, em đặt nhiều tâm huyết vào dự án thiết kế Eldercare Monitor - một chiếc máy đo các chỉ số sức khỏe và môi trường cho người già. Dự án do Toàn thực hiện cùng một nhóm bạn để dự WICO (World Invention Creativity Olympics) - cuộc thi nhà phát minh trẻ thế giới của Hiệp hội phát minh đại học Hàn Quốc.
Khi tìm ý tưởng hồi tháng 2/2025, Toàn nghĩ đến bà, vì tuổi cao, sức khỏe yếu nên thường xuyên phải theo dõi sức khỏe. Một chiếc máy dễ sử dụng, đo được nhiều chỉ số cùng lúc có thể là giải pháp. Vậy là Eldercare Monitor ra đời.
Phần cứng của chiếc máy là một tấm bảng hình vuông, có khuôn đủ lớn để người dùng đặt một bàn tay lên. Các chỉ số về huyết áp, nhiệt độ cơ thể, chỉ số oxy trong máu cùng các thông số về nhiệt độ, độ ẩm môi trường xung quanh sẽ hiển thị trên một trang web do nhóm thiết kế.
Toàn còn phụ trách xây dựng và tối ưu hệ thống kỹ thuật, tích hợp các cảm biến, thử vi điều khiển và phát triển web. Nam sinh và các bạn tự học nhiều kiến thức mới, từ thiết kế web, khung máy, đến lập trình mạch, thiết lập bộ phận cảm biến...
Cả nhóm mất 4 tháng để ra sản phẩm cuối. Kết quả thử nghiệm trên 15 người cao tuổi ở 5 hộ gia đình cho các chỉ số chính xác khoảng 95%. Sản phẩm sau đó giành huy chương vàng ở WICO.
Sau cuộc thi, Toàn quay lại chuẩn bị cho kỳ ứng tuyển vào các đại học Mỹ. Với niềm tin chiếc máy do mình thiết kế là điểm mạnh ở liên ngành công nghệ - y tế, Toàn quyết định đặt nguyện vọng duy nhất ở kỳ xét tuyển thường vào Đại học Johns Hopkins.

Ở bài luận chính, Toàn kể về quãng thời gian mới lên Hà Nội học. Lần đầu sống xa gia đình khiến Toàn thấy mình như cậu bé Nobita trong truyện Doraemon. Có internet, máy tính và đủ loại công cụ xung quanh như những "bảo bối thần kỳ", Toàn tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng trong khi Nobita luôn có cái kết đẹp, Toàn chật vật, từ việc luyện đội tuyển đến những việc nhỏ trong đời sống hàng ngày.
Từ đó, Toàn nhận ra điều tạo nên khác biệt không phải là các "bảo bối", mà là việc Nobita luôn có Doraemon ở bên để nhắc nhở, định hướng. Internet có thể mang đến nhiều "phép màu", nhưng không thể kết nối và thấu hiểu thật sự như con người. Nhận ra điều đó, Toàn bắt đầu học cách quản lý bản thân, tự chịu trách nhiệm, và dần trở thành "Doraemon" của chính mình.
Với bài luận phụ, yêu cầu kể về điều đầu tiên quan trọng hình thành nên con người mình, Toàn nhớ lại một lần tá hỏa khi thấy chỉ số sức khỏe bất thường của bà trên chiếc máy Eldercare Monitor. Tức tốc gọi điện cho mẹ, Toàn phát hiện máy nhận sai tín hiệu vì đặt ở quá gần bếp.
"Cảnh báo" giả này đã thôi thúc Toàn không chỉ phát triển thuật toán để cải thiện bộ phận cảm biến của máy, mà còn nghiên cứu để nối khoảng cách giữa công nghệ như trí tuệ nhân tạo với con người và môi trường xung quanh.
Toàn cho hay mất khoảng hai tháng để lên ý tưởng và hoàn thành hai bài luận. Việc này gần như là khó nhất, đòi hỏi Toàn suy ngẫm để kết nối mọi thứ thành một câu chuyện thuyết phục. Toàn nắn nót viết đi viết lại cho tới khi cảm thấy câu chuyện vừa mạch lạc, vừa mô tả đúng bản thân mình.
Anh Ngô Đan Nhật Anh, trung tâm tư vấn Inception, đánh giá cách Toàn đặt vấn đề trong bài luận giúp câu chuyện về công nghệ không còn khô khan hay nặng về kỹ thuật. Ngược lại, bài luận thể hiện sự gần gũi, chân thành, trí tưởng tượng, sự sáng tạo và những suy ngẫm rất con người.
Cô Bùi Thị Tuyết, giáo viên dạy toán và chủ nhiệm ba năm cấp ba của Toàn, nhận xét đây là kết quả rất xứng đáng với nỗ lực của học trò.
"Toàn là người có tư duy tốt, sáng ý. Em còn có kế hoạch học tập rõ ràng, tinh thần quyết tâm và bền bỉ", cô nói.
Trước mắt, Toàn tìm hiểu các hướng chuyên sâu của ngành Khoa học máy tính. Nam sinh dự định tự học trước một số nền tảng để có thể thích nghi thật nhanh khi nhập học vào mùa thu tới.
Khánh Linh