Đôi bàn tay sương giá dệt linh hồn trà Việt
(NLĐO)- Ngồi uống trà với Nguyễn Cao Sơn, tôi hay lặng lẽ nhìn đôi bàn tay ám mùi khói bếp, hằn vết xước của những chuyến xuyên rừng Hoàng Liên Sơn mù mịt sương
Video: Nghệ nhân trà Nguyễn Cao Sơn chia sẻ về giá trị thương hiệu, sức cạnh tranh của trà Việt trên trường quốc tế
Anh nhón vài búp trà Shan Tuyết thả vào ấm đất. Nước sôi dội xuống. Mùi rêu phong, mùi mây ngàn và cả cái hoang hoải của đại ngàn bừng tỉnh, cuộn chát rồi ngọt lịm nơi cuống họng.

Người đời vỗ tay tán tụng Cao Sơn khi thấy anh mặc áo dài, khoan thai pha trà thết đãi các nguyên thủ quốc gia. Họ trầm trồ lúc anh đứng thẳng lưng giữa Paris hoa lệ, ôm trọn những chiếc cúp vàng AVPA, dõng dạc ghi danh bạch trà, hoàng trà Việt Nam lên bản đồ thế giới. Nhưng tôi thì ấn tượng với một Cao Sơn khác: Một người đàn ông lầm lũi bám bản, ăn ngủ cùng đồng bào Mông, Dao trên những đỉnh núi sương mù. Người xót xa vuốt ve từng mảng rêu vương trên gốc chè cổ thụ mấy trăm năm tuổi như chạm vào máu thịt mình.

Anh hay rủ rỉ kể về đêm dâng hương tế lễ đền Thần Nông. Giọng anh lúc ấy trầm xuống, rưng rưng. Mạch trà Việt chảy từ thuở khai thiên lập địa, ngấm vào đất đai cằn cỗi, chìm khuất lầm lụi mây mù Tây Bắc. Khát vọng lôi thứ lá rừng hoang dã ấy ra ánh sáng của anh từng bị nhiều người cười nhạt. Đem trà Việt đi đọ sức với các đế chế năm châu ư? Đâu ai tin.

Nhưng Cao Sơn làm được. Sáu giải thưởng lớn trong cuộc thi trà thế giới tại Pháp năm 2024 là "tiếng gầm" kiêu hãnh của núi rừng. Là lời khẳng định đầy xác quyết: Trà Việt không hề lép vế.



Sứ mệnh của Cao Sơn chưa bao giờ dừng ở việc bán vài lạng trà đắt đỏ. Anh đang gánh trên vai cái nghiệp đánh thức di sản. Anh đóng gói cả bề dày văn hóa, cả giọt mồ hôi nhọc nhằn của người nông dân bản địa vào từng búp lá khô cong bé xíu. Để rồi khi thứ nước sôi trăm độ dội qua, "linh hồn" Việt Nam cứ thế bung nở.


(Bài dự thi cuộc thi "Cảm tưởng về cà phê – trà Việt" năm 2026 thuộc chương trình "Tôn vinh cà phê – trà Việt" lần 4 do Báo Người Lao Động tổ chức).

