Bố mẹ tôi chia thừa kế cho ba con vẫn còn căn nhà và 15 cây vàng

22/03/2026 00:00

Tôi vui vì bố mẹ có tài sản tích lũy lớn nhưng cũng hoang mang vì: Đến lượt mình, sẽ chia gì cho các con?

Bố mẹ tôi có 3 người con. Như lời ông bà kể, sau khi lấy nhau, ông bà nội tôi chỉ cho một khoảnh đất nhỏ rồi mua cây lá về làm nhà. Bố mẹ tôi thuê ruộng canh tác, những ngày đồng áng rảnh rỗi thì bố đi bốc vác, mẹ đi dọn cỏ vườn... làm thuê. Sau khi dành dụm một số vốn thì chuyển sang buôn bán gạo tấm cám. Bố mẹ tôi vậy mà nuôi ba anh em ăn học đàng hoàng, cưới vợ cưới chồng không thiếu lễ nào.

Hôm rồi bố mẹ tôi hoàn tất sang tên, chia thừa kế cho ba con. Hai con trai mỗi người một căn nhà ngoài thị trấn cũ, còn con gái thì một đất nền.

Chia xong, bố mẹ tôi còn thẳng thắn nói ông bà vẫn còn một căn nhà đang ở và 15 cây vàng trong tủ. Anh em tôi không tham, không tranh giành nên ông bà cũng không giấu giếm. Ông bà thông báo như vậy phòng khi ốm đau, nằm viện thì con cái biết chỗ mà lo, ông bà già rồi đầu óc cũng không còn nhanh nhạy nữa.

Tôi thì đang nuôi hai con ở phố và còn trả góp căn chung cư. Thú thật, tôi có chút mừng vì bố mẹ vẫn vững vàng tài chính ở tuổi già, nhưng xen lẫn là một nỗi xấu hổ mơ hồ.

Hai vợ chồng tôi thu nhập mỗi tháng tính luôn lương, thưởng bình quân khoảng 55-65 triệu đồng. Ngoài căn chung cư đang trả góp là tài sản lớn nhất, thêm một chiếc ôtô "cỏ" để về quê cho tiện thì gần như không có gì đáng kể. Tốc độ tích lũy tài sản của tôi so với bố mẹ tôi có phải là quá chậm hay không?

Khi hai đứa con tôi lớn lên, liệu tôi có thể chia cho chúng một phần tài sản ra tấm ra món như bố mẹ tôi đã làm? Hay tất cả chỉ dừng lại ở việc nuôi chúng ăn học xong, còn lại là tự bơi?

Có một nghịch lý mà tôi nghĩ không chỉ riêng mình gặp phải. Thế hệ trước làm việc vất vả hơn, thu nhập thấp hơn, nhưng lại tích lũy được tài sản rõ ràng. Còn thế hệ hiện tại, thu nhập cao hơn nhiều, cơ hội cũng nhiều hơn, nhưng lại khó giữ được tiền.

Tôi biết là cứ lấy chuẩn của thế hệ trước để soi vào thế hệ hiện tại, rất dễ rơi vào cảm giác thua kém hoặc tự trách. Nhưng nếu không soi, lại dễ trượt dài trong chi tiêu mà không nhận ra mình đang đi đâu, làm gì. Và quan trọng hơn, là tuy hai con chưa lớn nhưng tôi rất sợ một ngày chính tôi lại tự hỏi mình đã chuẩn bị gì cho các con?

Thanh Đức