Tôi chia tay mối tình 11 năm vì không lo nổi tiền cưới xin
Bố mẹ không phản đối, chỉ khuyên phải lo kinh tế đã, nhà không khá giả, bản thân còn chưa lo xong thì sao lo cho vợ.
Viết những dòng tâm sự này, có lẽ nhiều người sẽ cho rằng tôi là kẻ thất bại. Tôi 28 tuổi, đi làm được 4 năm rồi lại rơi vào cảnh mất việc làm tốt, phải đi làm tạm việc không đúng chuyên môn. Tôi không thấy tủi cho bản thân bằng việc thương bố mẹ, muốn làm điều gì đó để họ yên lòng mà cũng không làm được. Tôi từng cố gắng quên đi nhiều thứ nhưng rồi lại gặp lại em, người con gái mà suốt 11 năm qua tôi âm thầm yêu nhưng không dám nói, bởi sợ bị từ chối. Đến khi ra Hà Nội học tiếng để chuẩn bị đi xuất khẩu lao động, tôi mới đủ can đảm gặp em và bày tỏ. Cuối năm vừa rồi, tôi ngỏ lời và may mắn được em đồng ý.

Chúng tôi đến với nhau bằng sự chân thành. Tôi từng nói với bố mẹ rằng muốn cưới em. Bố mẹ không phản đối, chỉ khuyên tôi phải lo được kinh tế, ổn định cuộc sống trước đã; nhà không khá giả, bản thân còn chưa lo xong thì sao lo được cho vợ. Tôi nhiều lần tâm sự với bạn gái, mong em chờ mình. Thế nhưng giờ em 28 tuổi rồi. Tối qua, chúng tôi nói chuyện. Em thương bố mẹ mình, không muốn họ phải lo lắng chuyện chồng con của em, con gái đến tuổi cũng cần ổn định.
Nghe những lời đó, tôi thấy mình thật kém cỏi, bất lực. Tôi không thể bảo vệ được tình yêu. Nghĩ về công việc, tương lai, tình yêu, tôi chỉ thấy mình vô dụng. Tôi chẳng làm được gì ra hồn, cũng không mang lại được điều gì tốt đẹp cho người mình yêu. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi, chân thành cảm ơn.
Diệp Hoa