Chồng 'nghiện' con khiến tôi như người thừa trong nhà
Chồng nghiện con, lúc nào cũng ôm ấp, thủ thỉ với con nhiều hơn với vợ, dù con trai đã 10 tuổi.
Có ai sau tuổi 35 bỗng thấy mình không còn là chính mình nữa không? Tôi 38 tuổi. Nhìn bên ngoài, tôi có gần như tất cả: gia đình, con cái, nhà cửa, công việc nhưng bên trong lại là một khoảng trống rất khó gọi tên. Tôi không còn tươi cười, không còn vô tư như trước. Tôi trở nên khép mình, ít nói và đôi khi tiêu cực hơn chính tôi từng nghĩ. Tôi bắt đầu sợ những cuộc gặp gỡ. Ra ngoài thì mệt vì so sánh, hơn thua, vì áp lực phải "không được thua ai" nhưng ở một mình lại cô đơn. Cái cảm giác không hợp với ai, không thuộc về đâu khiến tôi ngày càng thu mình lại.
Nhìn những người trẻ, tôi không ghen tị, chỉ thấy buồn. Buồn vì nhớ lại một thời mình từng rất năng động, rất nhiều năng lượng, mà giờ dường như đã đi qua. Tuổi trẻ là do cha mẹ nuôi dạy, tuổi 30 là do môi trường rèn giũa, còn gần 40 là lúc mình phải đối diện với chính mình. Và thật lòng, có những lúc tôi không thích con người hiện tại của mình.

Gia đình, nơi lẽ ra là chỗ bình yên, đôi khi lại khiến tôi thấy cô đơn. Có những đêm tỉnh dậy, chồng ngủ với con ở phòng bên. Chồng nghiện con, lúc nào cũng ôm ấp, thủ thỉ với con nhiều hơn với vợ, dù con trai đã 10 tuổi. Tôi nằm một mình, cảm giác như người thừa trong chính gia đình mình. Không phải hết yêu mà là cuộc sống đã cuốn mọi thứ đi xa.
Mối quan hệ với cha mẹ cũng không còn dễ dàng, chỉ vài câu nói thôi cũng có thể khiến khoảng cách lớn hơn. Tôi biết mình có những điểm xấu như hay phản ứng, hay nói lại. Tôi muốn thay đổi nhưng càng lớn lại càng khó sửa. Tôi cũng nhận ra mình luôn sống trong áp lực phải tốt hơn, không được tụt lại phía sau. Gặp lại bạn bè hay người thân, tôi luôn tự đặt mình vào một cuộc so sánh vô hình. Và chính điều đó làm tôi mệt mỏi.
Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ tôi lạnh lùng, khó gần, thậm chí "chảnh" nhưng thật ra, tôi chỉ đang mệt và không còn đủ năng lượng để cố gắng trở nên dễ thương với tất cả mọi người như trước nữa. Tôi đã có gần như mọi thứ nhưng lại thấy cô đơn ở một khoảng rất sâu bên trong. Không biết đây có phải là khủng hoảng của tuổi này không hay chỉ là một giai đoạn mà ai rồi cũng phải đi qua? Có ai đang cảm thấy giống tôi không?
Hải Vân