Về xóm trà Sương Mai sống chậm
(NLĐO) - Tôi nhón ngón tay ngắt một búp trà non đẫm sương sớm trên đồi tại xóm chè Sương Mai (Thái Nguyên).
Trời mờ sương, lành lạnh. Xung quanh, các du học sinh Nhật Bản đang líu lo cười nói. Mấy bạn trẻ thành phố, quen với bê tông cốt thép, nay được ùa vào giữa đồi chè xanh mướt, tay lóng ngóng học cách cấu từng búp một tôm hai lá. Có bạn rụt rè đưa lá chè lên mũi ngửi.
Trà sư Sương Mai dáng người nhỏ nhắn, giọng nói mộc mạc giải thích cách cây chè lớn lên giữa đất trời Thái Nguyên, hút nắng, uống sương mà thành vị.Lát sau, xuống xưởng, các bạn trẻ xúm xít quanh chảo sao chè.
Tiếng máy quay xè xè, tiếng lá chè lạo xạo. Mùi nhựa chè tươi ngai ngái dần chuyển sang mùi thơm nồng đượm, quen thuộc. Ai nào cũng háo hức thò tay vào thử vò chè, nóng rát mà miệng vẫn cười toe toét.
Video: Trà sư Sương Mai chia sẻ ngắn về cách thưởng thức trà thiền, cùng hình ảnh trải nghiệm hái chè tại xóm chè Sương Mai.
Tối đến, trong gian nhà gỗ ấm cúng, chúng tôi ngồi quây quần bên bàn trà. Buổi thiền trà bắt đầu. Mùi trầm thoang thoảng. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng dế nỉ non ngoài vườn. Cô trà sư rót những dòng nước vàng óng, sánh mịn vào chén.
"Uống trà không chỉ là nếm vị, mà là để thấy tâm mình tĩnh lại" - Sương Mai khẽ nói.
Tôi nâng chén trà ấm lên môi. Cái chát nhẹ trượt qua đầu lưỡi, rồi một dải ngọt ngào, sâu thẳm đọng lại nơi cuống họng. Nhìn sang nhóm du học sinh, một cô bé rơm rớm nước mắt. Có lẽ, trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của xóm trà, hương vị thanh khiết ấy đã vô tình chạm đến một vùng ký ức nào đó, xoa dịu đi những mỏi mệt chông chênh của một người trẻ đang tập lớn nơi đất khách.
Chén trà Sương Mai lúc này không chỉ mang hương vị của vùng đất Thái Nguyên, mà là một điểm tựa, một cái ôm vô hình, ru vỗ những tâm hồn đang cần được neo đậu lại. Tất cả cùng khẽ khàng nhấp môi thưởng trà. Yên bình đến lạ.










(Bài dự thi cuộc thi "Cảm tưởng về cà phê – trà Việt" năm 2026 thuộc chương trình "Tôn vinh cà phê – trà Việt" lần 4 do Báo Người Lao Động tổ chức).

