Tôi cãi nhau nửa tiếng với chủ quán phở cấm đỗ xe trước cửa

29/03/2026 00:00

Tôi đỗ xe gọn gàng, đúng luật, giữa hai nhà để tránh ảnh hưởng, nhưng chủ quán phở vẫn bắt đi chỗ khác để 'nhường chỗ cho khách của quán'.

Tôi không đồng tình với quan điểm tài xế phải xin phép chủ nhà trước khi đỗ xe trước cửa. Tại sao phải xin khi quyền sử dụng không gian công cộng không phụ thuộc vào sự cho phép của cá nhân nào?

Có lần, tôi đứng cãi nhau với chủ một quán phở gần nửa tiếng chỉ vì chuyện đỗ xe trước cửa quán. Hôm đó, tôi dừng xe trên một con phố không có biển cấm đỗ. Vỉa hè rộng hơn 2 mét, tôi chủ động đỗ xe gọn gàng, lại còn lựa vị trí đứng giữa hai nhà để tránh ảnh hưởng đến lối ra vào của họ. Tôi tin mình đã đủ ý tứ: không chắn cửa, không cản lối đi, cũng không gây cản trở giao thông.

Nhưng chỉ ít phút sau, chủ quán phở bước ra với thái độ khó chịu, yêu cầu tôi đánh xe đi chỗ khác để "nhường chỗ cho khách của quán" bằng những lời lẽ khó nghe. Tôi giải thích rằng đoạn đường này không cấm đỗ, tôi đến trước, và việc tôi đỗ xe ở đây là hoàn toàn hợp pháp. Nhưng càng nói, chủ quán càng làm căng.

Điều khiến tôi không chấp nhận được là cách họ mặc nhiên xem phần đường trước cửa như "lãnh địa riêng", thích cho ai đỗ mới được đỗ. Tôi được yêu cầu phải dời xe đi, không phải vì tôi làm sai, mà chỉ vì "khách của quán cần chỗ". Điều đó rất vô lý. Đường là không gian công cộng, và khi không có biển cấm, mọi người đều có quyền sử dụng như nhau. Không thể có chuyện ai đến trước lại phải nhường cho người đến sau chỉ vì người sau là khách của một cửa hàng nào đó.

>>Chủ quán cà phê xịt vòi nước đuổi tài xế đỗ xe hơi chắn cửa

Theo tôi, cách ứng xử văn minh nên là ngược lại. Nếu chủ nhà có nhu cầu đặc biệt, chẳng hạn cần lối đi thông thoáng để nhập hàng, hoặc có việc gấp, họ mới phải chủ động đề nghị tài xế một cách lịch sự. Nếu yêu cầu đó hợp tình hợp lý, không ai lại từ chối cả. Sự tôn trọng nên đến từ hai phía, chứ không phải áp đặt từ phía chủ nhà.

Một thực tế khá phổ biến hiện nay là nhiều người đang nhầm lẫn giữa "sự thuận tiện của mình" và "quyền của cá nhân". Khi việc kinh doanh cần chỗ đỗ xe cho khách, họ mặc nhiên xem khoảng không trước cửa là phần mở rộng của quán. Nhưng nếu ai cũng suy nghĩ như vậy, thì không gian chung sẽ bị chia cắt một cách vô hình, mỗi người giữ một đoạn, và cuối cùng lại nảy sinh thêm nhiều xung đột không đáng có.

Điều còn thiếu không phải là quy định, mà là cách chúng ta hiểu và tôn trọng ranh giới chung. Khi mỗi người đều cho rằng mình có "quyền ưu tiên" trên phần đường trước cửa nhà, thì những tranh cãi như tôi gặp phải sẽ không phải là chuyện hiếm. Và nếu không thay đổi từ nhận thức, thì những va chạm nhỏ như vậy sẽ còn lặp lại, ngày càng nhiều hơn, chỉ vì một chỗ đỗ xe tưởng chừng rất đơn giản.

Cuộc tranh cãi hôm đó của tôi tất nhiên không đi đến đâu cả. Sau cùng, tôi vẫn di chuyển xe đi chỗ khác, nhưng không phải vì mình sai. Tôi chỉ không muốn kéo dài thêm một tình huống căng thẳng không đáng có, hay mất thời gian vì những người ngang ngược. Tôi vẫn luôn tin rằng, khi quyền lợi cá nhân va chạm với nguyên tắc chung, chúng ta nên tôn trọng và hành xử theo đúng tinh thần thượng tôn pháp luật.

Tran Duc