Sau lần “trót dại” với vợ của sếp, tôi luôn bị cô ấy làm phiền
Tôi rời khỏi nhà sếp lúc nửa đêm như trốn chạy. Đường phố về đêm vắng lặng, nhưng lòng tôi đang ngổn ngang.
Tôi năm nay 28 tuổi, là lái xe riêng cho giám đốc một công ty liên doanh nước ngoài. Trước đây, tôi từng lái xe tải, lái xe taxi, chịu khó cày cuốc thì thu nhập cũng ổn nhưng vất vả vô cùng.
Kể từ sau khi lấy vợ, có con nhỏ, tôi xác định mình không thể ngày đêm rong ruổi ngoài đường. Nhờ người quen, tôi xin được vào làm cho công ty hiện tại. Làm lái xe riêng cho sếp, suốt ngày ăn trắng mặc trơn, công việc khá nhàn hạ. Quan trọng nhất, ngày đi làm, tối có thể về nhà với vợ con, trừ những ngày chở sếp đi công tác.
Vợ tôi là một giáo viên mầm non, đảm đang, dịu dàng. Hồi tôi yêu cô ấy, bạn bè đều nói ngoại hình chúng tôi không cân xứng. Bởi ngoại hình tôi to cao, đẹp trai, vợ tôi người nhỏ nhắn, nhan sắc bình thường. Nhưng tôi biết rõ, ngoài ngoại hình, tôi chẳng có ưu điểm gì.
Tôi và cô ấy yêu nhau, đều lấy tình cảm làm trung tâm, không so đo tính toán điều gì khác. Vợ tuy không xinh đẹp nhưng trong mắt tôi, cô ấy có nhiều ưu điểm. Đặc biệt, cô ấy đối đãi rất tốt với nhà chồng.
Dù kinh tế còn chật vật, nhưng chỉ cần biết bố mẹ chồng ốm đau hay em chồng cần tiền đóng học, cô ấy đều sẽ xoay xở gửi về hỗ trợ mà không nói với tôi. Chính vì thế, ngoài yêu thương, tôi còn thêm nể trọng vợ.
Nói về công việc mới của tôi. Sếp của tôi năm nay 51 tuổi. Theo khoảng cách tuổi tác, đúng ra tôi gọi bằng chú, nhưng anh ấy nói xưng hô anh - em cho gần gũi. Tính anh vui vẻ, hào sảng. Có lẽ vì có chức vị, có tiền, lại phóng khoáng, đào hoa nên anh có nhiều mối quan hệ mập mờ bên ngoài với những cô gái trẻ.

Tôi sống trong lo lắng, sợ hãi sau hành động sai lầm (Ảnh minh họa: Getty).
Có một quy luật bất thành văn mà những người làm nghề như tôi luôn nhớ rõ: Chuyện bí mật của sếp cũng là chuyện bí mật của mình. Có những chuyện mình biết rõ nhưng làm ngơ như không biết, không hỏi, không quan tâm, không tò mò.
Chuyện tôi thay sếp gửi quà cho các cô gái trẻ xinh đẹp, hay đón đưa họ tới những khách sạn, nhà nghỉ rồi ngồi cà phê chờ đã trở thành quen thuộc như một công việc hằng ngày.
Tôi cứ nghĩ, có lẽ vợ sếp cũng đã lớn tuổi nên anh mới phong lưu với các cô gái trẻ như vậy.
Nhưng rồi, một lần chở sếp về nhà lúc đêm khuya khi anh đã say mềm, tôi bất ngờ trước dung nhan của vợ anh. Chị ấy không những trẻ, còn rất đẹp. Tôi thoáng mơ hồ không hiểu, anh ấy có vợ trẻ đẹp như vậy, sao vẫn còn ong bướm bên ngoài?
Lần khác, khi tôi đưa sếp về nhà, cô ấy nhìn tôi, ánh mắt trầm buồn hỏi: “Anh ấy có nhân tình bên ngoài phải không?”. Tôi bối rối, nhưng chị ấy lại cười: “Tôi chẳng lạ, cũng quen rồi. Anh ấy và vợ trước ly hôn là vì tôi. Và bây giờ, tôi lại giống như vợ cũ anh ấy. Tính trăng hoa đàn ông khó thay đổi, hoặc đó chính là báo ứng của tôi”.
Đúng ra, chuyện riêng của sếp, tôi không nên quan tâm làm gì. Nhưng vài lần đối diện với vợ sếp sau đó khiến tôi chú ý. Cô ấy chỉ lớn hơn tôi vài tuổi, vừa tròn 30, là vợ 2 sau khi sếp ly hôn vợ đầu.
Chẳng hiểu vì lý do gì, kết hôn chưa lâu, sếp đã khiến cô vợ trẻ của mình sống trong cảnh hững hờ như vậy. Chẳng phải anh đã từng vì cô ấy mà bỏ vợ và 2 cô con gái hay sao?
Rồi một lần, tôi đến nhà chở sếp ra sân bay đi công tác vào lúc tối muộn. Trên đường về, tôi nhận được điện thoại của vợ sếp bảo ghé qua nhà chị nhờ chút việc. Nhưng khi tôi tới lại chẳng có việc gì cả. Chỉ có chị ấy ngồi đó, trong chiếc váy ngủ mỏng manh gợi cảm, bên chai rượu đã vơi gần nửa bên bộ sofa.
Chị bảo tôi ngồi xuống, uống với chị vài ly. Tôi từ chối, viện cớ còn phải lái xe. Chị khoát tay: “Sợ tôi ăn thịt cậu à? Không ra dáng đàn ông gì cả?”. Nói rồi, chị ấn ly rượu vào tay tôi, cùng lúc môi áp mạnh vào môi tôi khiến tôi bất ngờ đến độ không kịp phản ứng.
Mùi rượu trên môi mềm, mùi thơm thoang thoảng nhẹ nhàng từ mái tóc dài buông xõa và sự mềm mại của cơ thể cô ấy áp vào tôi khiến tôi nhất thời mụ mị, quay cuồng. Tôi buông trôi theo dục vọng...
Tôi rời khỏi nhà sếp lúc nửa đêm như trốn chạy. Đường phố về đêm vắng lặng, nhưng lòng tôi đang ngổn ngang. Tôi liếc nhìn điện thoại, 4 cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn của vợ: “Chuyến bay trễ hay sao mà về muộn thế anh?”. Lòng tôi rối bời.
Một phút yếu lòng, tôi đã làm một việc động trời khó tin. Tôi vừa một lúc phản bội 2 người: Người vợ hiền lành một mực yêu thương tôi và người sếp luôn coi tôi như anh em thân thiết, không tiếc tôi bất cứ điều gì.
Tôi tự nhủ lòng: Mình chỉ sai một lần thôi, một lần duy nhất. Nhưng mọi chuyện không đơn giản như thế. Kể từ hôm đó, mỗi lần sếp vắng nhà, chị ấy lại gọi cho tôi.
Tôi không nghe, chị chuyển sang nhắn tin: “Tôi thích cậu và biết cậu cũng thích tôi, đừng trốn tránh nữa. Hoặc là chuyện đã xảy ra chỉ hai chúng ta biết, hoặc là vợ cậu và chồng tôi cùng biết. Trước sau gì thì tôi cũng ly hôn thôi. Nhưng cậu cũng không cần gia đình, không cần công việc nữa sao?”.
Chị ấy đang dọa tôi, chính xác là như vậy. Và điều đó khiến tôi sợ hãi. Chuyện xảy ra hoàn toàn ngoài ý muốn. Dù chị ấy đúng là rất xinh đẹp, rất quyến rũ và đã từng làm lý trí lẫn cảm xúc của tôi mụ mị. Nhưng tôi biết mình sai và không muốn vì sự sai trái ấy mà phải đánh đổi bất cứ thứ gì.
Chỉ có điều, từ sau lần yếu lòng đó, tôi chưa dám gặp lại vợ của sếp để thẳng thắn đối diện một lần. Tôi chỉ thấy xấu hổ, có lỗi với sếp, có lỗi với vợ mình.
Tôi đã nghĩ đến chuyện sẽ xin nghỉ việc. Nhưng giờ đã là cuối năm, nghỉ làm sẽ mất nhiều quyền lợi, chưa nói đến việc xin việc làm ngay không hề dễ trong khi kinh tế gia đình tôi không dư giả.Tôi nghĩ đến việc thú nhận với vợ mình, xin cô ấy tha thứ. Nhưng vừa nghĩ tới đã sợ. Sợ vợ tổn thương, sợ vợ không đủ bao dung, sợ gia đình mình tan vỡ.
Tôi không thể tiếp tục sai lầm, nhưng dứt khoát dừng lại cũng có thể phải trả giá. Liệu có cách nào ổn thỏa để tôi vừa không phải nghỉ việc, vừa không khiến vợ đau đớn, tổn thương?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.