Sau một đêm đi công tác, tôi trở thành người tình của sếp
Tôi sống dư giả, không phải lo nghĩ nhiều về vật chất. Trong thế giới của anh và tôi, tôi như một bà hoàng được nâng niu.
Tôi chưa từng nghĩ có một ngày mình lại trở thành “người thứ ba” trong chính câu chuyện của đời mình.
Tôi từng là một cô gái bình thường, đi làm nhân viên ở cửa hàng bán xe ô tô, cố gắng chăm chỉ để có thu nhập ổn định, mong một cuộc sống yên ổn như bao người khác. Vậy mà chỉ vì một khoảnh khắc yếu lòng, tôi đã bước vào một mối quan hệ sai trái lúc nào không hay.

Đêm đi công tác cùng nhau, anh đã bày tỏ tình cảm với tôi và sau đó, chúng tôi bắt đầu quan hệ trong bóng tối (Ảnh minh họa: Pexels).
Anh là chủ cửa hàng nơi tôi làm việc. Trong mắt mọi người, anh là người đàn ông thành đạt, chững chạc, nói năng khéo léo và đặc biệt luôn tự hào về gia đình hạnh phúc của mình. Anh hay kể về vợ, về con gái với ánh mắt đầy yêu thương.
Vợ anh thỉnh thoảng vẫn ghé công ty, hỏi han nhân viên rất nhẹ nhàng, thân thiện. Chị ấy luôn cười tươi rạng rỡ, luôn quan tâm đến chồng và mọi người xung quanh. Nhìn họ, ai cũng tin đó là một gia đình kiểu mẫu, đủ đầy và êm ấm.
Còn tôi, tôi chỉ là một nhân viên bình thường trong cửa hàng của anh. Chúng tôi tiếp xúc mỗi ngày, nói chuyện về công việc, về khách hàng, về những hợp đồng xe cộ. Mọi thứ vốn rất rạch ròi, đúng mực, cho đến chuyến công tác chung định mệnh ấy.
Trong chuyến đi đó, lần đầu tiên anh nói rằng anh thích tôi. Anh bảo ngay từ lần gặp đầu tiên, anh đã để ý tôi nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên anh luôn cố kìm nén. Tôi đã sốc, hoang mang, thậm chí có phần khó chịu.
Tôi biết anh có vợ, có con, biết rõ ranh giới này là sai. Nhưng anh rất khéo. Anh không ép buộc, không vồ vập. Anh chỉ nói những lời quan tâm vừa đủ, ánh mắt vừa đủ để khiến một người phụ nữ như tôi cảm thấy mình được yêu thương, trân trọng.
Sau chuyến công tác đó, anh bắt đầu quan tâm tôi nhiều hơn. Lúc thì một món quà nhỏ, lúc thì bó hoa được ship tận nhà. Tôi tự nhủ chỉ là sự cảm kích của sếp dành cho nhân viên giỏi. Nhưng rồi những món quà ngày càng đắt tiền hơn, những khoản “thưởng nóng” anh đưa riêng cho tôi cũng dày hơn. Anh luôn nói: “Em xứng đáng.” Tôi dần quen với cảm giác được chiều chuộng, được nâng niu như một người đặc biệt.
Tôi không biết từ khi nào mình xiêu lòng. Có lẽ là những lúc mệt mỏi, cô đơn, nhìn anh như một chỗ dựa vững vàng. Có lẽ là khi thấy mình được yêu theo cách mà trước giờ chưa từng có. Và rồi, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối của anh, một vai trò mà nếu trước đây có ai đó kể, tôi sẽ khinh bỉ và quay đi.
Chúng tôi gặp nhau đều đặn mỗi ngày sau giờ tan sở, từ 17 – 19h. Khoảng thời gian ấy, tôi là cả thế giới của anh. Anh quan tâm tôi từng chút, chăm sóc, lắng nghe, chiều theo mọi mong muốn. Sau đó, tôi trở về căn nhà trọ của mình, còn anh quay về tổ ấm với vợ con, như chưa từng có gì xảy ra. Với vợ anh, đó chỉ là những buổi tăng ca, những cuộc hẹn công việc kéo dài. Chị ấy không hề nghi ngờ, vẫn tin chồng tuyệt đối.
Hai năm trôi qua nhanh đến đáng sợ. Hai năm tôi sống trong cảm giác vừa hạnh phúc, vừa tội lỗi. Tôi yêu anh thật lòng. Tôi cần anh, không chỉ vì tiền bạc hay sự đủ đầy, mà vì cảm giác được yêu, được che chở. Tôi sống dư giả, không phải lo nghĩ nhiều về vật chất. Trong thế giới của anh và tôi, tôi như một bà hoàng được nâng niu
Nhưng mỗi khi đêm xuống, tôi lại sợ. Tôi sợ một ngày nào đó, sự thật bị phơi bày. Tôi sợ ánh mắt của vợ anh nếu biết mọi chuyện. Tôi sợ chính bản thân mình, một người phụ nữ đang đánh đổi tuổi trẻ, danh dự và tương lai để đổi lấy những khoảnh khắc hạnh phúc không thuộc về mình.
Điều khiến tôi hoảng loạn hơn cả là tôi không còn cơ hội cho một người đàn ông khác. Tôi không dám mở lòng với ai, không dám yêu ai ngoài anh. Tôi bị mắc kẹt trong mối quan hệ này, vừa muốn dứt ra, vừa không đủ can đảm để rời bỏ người đàn ông cuốn hút, giàu có và cho tôi tất cả những gì tôi cần.
Tôi biết mình sai. Tôi biết mình đang đi trên con đường không có lối thoát rõ ràng. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc chấm dứt, tim tôi lại đau thắt. Tôi không biết liệu mình có đủ mạnh mẽ để quay đầu, bắt đầu lại từ con số không, hay sẽ tiếp tục chìm sâu trong mối quan hệ sai trái này cho đến khi mọi thứ vỡ vụn.
Tôi viết ra những dòng này không phải để biện minh cho bản thân, mà để mong nhận được một lời khuyên chân thành. Tôi nên tiếp tục sống trong bóng tối, hay dũng cảm buông tay để giữ lại chút tự trọng cuối cùng cho mình?
Liệu hạnh phúc xây trên nỗi đau của người khác có thể kéo dài được bao lâu? Tôi thực sự bế tắc và không biết mình phải làm gì tiếp theo.