Sau một đêm thân mật, người chị hơn 3 tuổi khiến tôi nhớ mãi không quên
Sự bình thản của chị ấy sau khi chúng tôi thân mật cùng nhau khiến tôi trăn trở. Hiện tại tôi có bạn gái nhưng không thể quên được chị.
Tôi năm nay 28 tuổi, làm ngành công nghệ thông tin. Tôi từng quen một người phụ nữ hơn mình 3 tuổi qua buổi hội nghị kết hợp cùng đối tác. Thời gian quen biết, trò chuyện cùng nhau hơn nửa năm, không quá dài, nhưng đủ để chúng tôi nói chuyện rất nhiều, chia sẻ khá sâu về tâm lý và tình cảm.
Thời điểm tôi gặp chị ấy là lúc vừa bị người yêu cũ chia tay. Sau một vài cuộc trò chuyện liên quan đến công việc, tôi nhờ chị tư vấn cách nói chuyện để níu kéo mối quan hệ cũ.
Chị giúp rất tận tình, phân tích rõ ràng tâm lý của phái nữ sau khi chia tay, khuyên tôi nên hành xử thế nào để lấy lại niềm tin từ người cũ. Tôi cố gắng hết sức, nhưng người cũ quá dứt khoát, chặn mọi liên lạc. Sau gần một tháng níu kéo trong vô vọng, tôi buông tay.

Tôi và người chị hơn 3 tuổi có một đêm thân mật sau nhiều tháng trò chuyện (Ảnh minh họa: Pinterest).
Từ đó, tôi chia sẻ với chị ấy nhiều hơn, gặp nhau cũng nhiều hơn. Ngay từ đầu, tôi đã bị thu hút bởi chị, thấy chị ấy là người từng trải, suy nghĩ chín chắn, có chiều sâu, nói chuyện vừa hài hước vừa thông minh. Chị không mơ mộng, không cảm tính, nhõng nhẽo như nhiều cô gái khác.
Chúng tôi thường hẹn đi ăn, chạy bộ mỗi dịp cuối tuần. Sự quan tâm, cách đối xử của chị với tôi rất chừng mực, không vồ vập, không tạo áp lực, không đòi hỏi. Nhưng bằng bản năng của một người đàn ông, tôi nhận ra chị dần có tình cảm với mình.
Chính điều đó lại khiến tôi có phần lo lắng. Tôi cũng có tình cảm với chị, nhưng phần nào đó trong tôi thấy mình non kém, không xứng với chị ấy. Chị xinh đẹp, gia đình có điều kiện, nhiều người theo đuổi. Còn tôi thì ngoại hình bình thường, gia đình không có gì nổi bật, công việc chưa có nhiều khởi sắc. Tôi không đủ tự tin để nói ra tình cảm, càng không chắc mình có đủ bản lĩnh bước vào một mối quan hệ nghiêm túc, tương xứng với chị ấy hay không.
Sau khoảng nửa năm nói chuyện cùng nhau, chúng tôi có một đêm thân mật. Mọi thứ diễn ra tự nhiên sau khi chúng tôi ngồi hóng gió bên bờ sông, uống vài chai bia cùng nhau. Và đó là lúc tôi bắt đầu rối loạn.
Ngay sau đêm ấy, tôi cảm thấy áp lực rất lớn. Áp lực vì tôi hiểu chị ấy là người rõ ràng, nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Còn tôi thì chưa sẵn sàng để chịu trách nhiệm cho điều mình đã bước vào. Tôi cũng không rõ mọi thứ đã đúng thời điểm cho tôi và chị ấy hay chưa.
Tôi chỉ nhắn đúng một câu: “Chị về chưa ạ?”. Chị ấy trả lời bình thường, đúng mực như mọi khi. Và từ đó, tôi im lặng vì khó xử. Chị ấy cũng không nhắn thêm điều gì.
Thú thật, lúc đó tôi nghĩ: Sự bình thản ấy đồng nghĩa với việc tôi không quá quan trọng. Có lẽ với chị, đêm bên nhau hôm đó không mang nhiều ý nghĩa. Tôi biết chị là người rạch ròi, nên tôi tự hiểu đó là một ranh giới, chứ không phải sự chờ đợi, chờ tôi mở lời.
Vài ngày sau đó, tôi bắt đầu tìm hiểu một cô gái khác qua ứng dụng hẹn hò. Tôi không suy nghĩ gì sâu xa, chỉ vì cảm thấy nhẹ đầu hơn, không bị kỳ vọng, không phải gồng mình để “đủ tầm” với ai.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn nghĩ về chị ấy rất nhiều. Tôi nhớ những cuộc trò chuyện cùng chị, nhớ cảm giác được ở bên chị, cảm giác chị khiến tôi thấy tôi là người đặc biệt.
Gần hai tháng sau, có một đêm tôi gọi cho chị. Chị không bắt máy, cũng không nhắn lại. Tôi không gọi hay nhắn tin cho chị nữa, vì thật sự không biết phải mở lời thế nào cho đúng.
Hiện tại, tôi trong một mối quan hệ khác. Nhưng trong lòng vẫn còn nhiều lấn cấn. Tôi không biết mình đã sai ở đâu để chị ấy im lặng lâu đến vậy? Khi công khai bạn gái, tôi đăng ảnh chụp cùng người yêu mới, chị ấy vẫn xem Facebook tôi đều đặn, nhưng không nhắn tin, không phản ứng.
Tôi vẫn tự hỏi: phải chăng vì sau đêm đó, chị ấy trả lời quá bình thản nên tôi nghĩ mình không còn cần thiết, tôi không quan trọng với chị, và thế là cả hai cùng im lặng đến tận bây giờ?
Lúc đó, tôi cũng sợ rằng nếu mình chủ động vồ vập thêm lần nữa, tôi sẽ trở thành người theo đuổi, người cần chị ấy, trong khi tôi không muốn mình quá lép vế trước người con gái ấy.
Đến giờ, điều khiến tôi day dứt nhất không hẳn là mất một mối quan hệ, mà là không biết: Việc tôi chọn im lặng sau đêm đó là đúng hay sai? Sự im lặng của chị ấy là vì giận, vì thất vọng, hay đơn giản là không còn xem tôi là mối quan hệ cần giữ? Và liệu tôi có nên một lần nữa chủ động, nói hết những gì suy nghĩ, hay cứ im lặng chấp nhận mọi thứ đã qua?
Có lẽ có những mối quan hệ không kết thúc bằng một cuộc chia tay, mà bằng sự im lặng của cả hai. Và đôi khi, điều khiến người ta day dứt nhất không phải là mất nhau, mà là không biết mình đã rời đi từ lúc nào.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.