Tan nát gia đình từ khi chồng đi theo nữ đồng nghiệp giang hồ
Anh ta chỉ muốn được thỏa mãn đam mê đỏ đen của mình bên hội đồng nghiệp, thậm chí đã dùng vũ lực với tôi.
Anh là người bạn trai đầu tiên của tôi, trước đó tôi tập trung học hành nên không bước vào mối quan hệ yêu đương nào. Cũng một phần bởi hoàn cảnh gia đình khó khăn, tôi chỉ mong hoàn thành việc học với kết quả tốt nhất để ra trường tìm được việc làm phù hợp. Tôi tốt nghiệp đại học loại giỏi với thứ hạng cao trong khoa, sau đó tôi làm việc tại một tập đoàn đa quốc gia hàng đầu thế giới trong ngành sản xuất. Một năm sau khi ra trường, công việc đã ổn định, tôi kết hôn với bạn trai ở tuổi 24. Gia đình bố mẹ đẻ tôi khó khăn, đông con.
Nhớ về tuổi thơ, tôi vẫn không quên những ngày "đấu tranh" vì quyền lợi của mẹ. Ngày đó bố tôi đau ốm thường xuyên do hồi trẻ quá lao lực lao động để nuôi gia đình ông bà nội với 14 miệng ăn. Sau một đợt xuất huyết, sức khỏe bố xuống dốc và không thể kiếm tiền lo cho gia đình ngoài việc đồng áng. Gánh nặng kinh tế đặt lên vai của mẹ, từ miếng ăn, áo mặc, học hành cho chị em tôi. Vậy mà tính cách bố cộc cằn, hay mắng chửi thậm chí đánh mẹ. Từ những năm cấp hai, tôi đứng ra bảo vệ mẹ và nói lại bố khi ông dùng vũ lực với mẹ. Tôi nói to nhưng từ ngữ không vô lễ, chỉ mong ông nhìn nhận lại hành vi của mình, không vô cớ thượng cẳng tay hạ cẳng chân với mẹ.

Mẹ là người phụ nữ quá cam chịu. Khi mới cưới về nhà nội, vì điều kiện kinh tế quá khó khăn và những nghiệt ngã của mẹ chồng - nàng dâu thuở xưa, mẹ đã từng ly thân bỏ về nhà đẻ hai năm. Đến khi bố bệnh, mẹ rủ lòng thương đến thăm và ở lại chăm sóc ít ngày, mọi người hai bên gia đình khuyên bảo nên mẹ lại về với bố. Có lẽ vì vậy, dù bị bố vô lý mắng nhiếc, đánh đập, phải chịu gánh nặng kinh tế, mẹ vẫn cần mẫn làm việc và nuôi bầy con khôn lớn. Tôi không thể chịu được những hành động vô lý đó, trở nên lầm lì, ghét bố và không thể hiện nhiều tình cảm với ông.
Từ khi đi lấy chồng và sinh con, tôi tự tha thứ và chấp nhận bố, vì khi tuổi đã ngoài 60, tính cách ông cũng trở nên dễ chịu hơn và ít chửi mắng khi đã có đủ dâu rể. Có lẽ những khó khăn thuở xưa và ngưỡng chịu đựng tâm lý yếu nên ông cục tính và hay mắng chửi trước bất kì một việc nhỏ nào không vừa ý.
Quay lại với cuộc hôn nhân của tôi, có lẽ đã chứng kiến sự hi sinh vô điều kiện của mẹ, tôi vô thức bắt chước hình ảnh người vợ, người mẹ tận tụy hết lòng cho gia đình. Kiếm được tiền, tôi chăm lo cho con cái và xây một ngôi nhà khang trang trên đất của bố chồng đứng tên. Năm đó tôi đang bầu con thứ hai, vì những bất tiện khi sinh con đầu lòng ở nhà chồng, tôi quyết định phải có nhà riêng khi sinh em bé tiếp theo. Vì vậy tôi đồng ý với đề xuất xây nhà của chồng, với lời hứa của bố chồng rằng khi nhà xây xong thì thủ tục sang tên sổ đỏ cũng vừa hay hoàn tất.
Vì nghe lời khuyên của mọi người rằng làm nhà thì "làm một thể" để sau này đỡ phải làm thêm, tôi xây ngôi nhà 3 tầng khang trang với số vốn nhỏ của hai vợ chồng, còn lại vay khoảng một tỷ đồng. Ban đầu, anh trai chồng cho vay 350 triệu, bố mẹ chồng cho vay 300 triệu lãi 1% một tháng, còn lại tôi vay chị em nhà ngoại. Mẹ chồng buôn bán nhỏ, rất tính toán trong chuyện tiền bạc. Bà lấy cớ đi vay hộ số tiền này nhưng tôi biết bà muốn lấy lãi nên nói vậy. Tôi chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình nên dù biết, tôi vẫn trả lãi cho bà hàng tháng đầy đủ.
Khi vừa xây nhà xong, anh trai chồng đòi gấp 350 triệu với lý do tìm được nhà phù hợp và muốn mua ngay, tôi phải xoay xở vay mượn chị em bên ngoại để trả gấp cho anh. Như vậy, sau khi xây nhà, tôi vay bên ngoại 700 triệu không lãi suất và 300 triệu bên nội lãi suất 1% mỗi tháng. Bố chồng nói rằng quá trình làm thủ tục bị đình trệ nên không thể sang tên như dự kiến nên mảnh đất vẫn đứng tên ông cho đến bây giờ.
Sinh con xong, tôi nỗ lực làm việc để trả số nợ làm nhà. Tôi được thăng chức lên quản lý, mức lương tăng lên 20 triệu, rồi 30 triệu và hơn, nhưng tôi sống rất giản dị, không mua sắm hay du lịch cho bản thân. Toàn bộ tiền tôi chỉ dành chi tiêu cho gia đình, nuôi con và trả nợ. Bạn đọc sẽ hỏi chồng tôi làm gì? Sau khi xây nhà, anh nói với tôi ngành xây dựng bị đình trệ do Covid-19 nên lương tháng không đều. Mỗi khi áp lực trả nợ, tôi hỏi thì anh cáu gắt bảo chưa có, người ta nợ chứ không bùng lương đâu nên không phải hỏi nhiều.
Tôi cứ thế còng lưng xoay xở mọi việc mà không có sự đồng hành của chồng. Tôi cứ nghĩ mình cố gắng hết nợ rồi cuộc sống gia đình sẽ tốt hơn, tôi có thể thảnh thơi và sống bình yên cả đời bên chồng con. Suốt 10 năm hôn nhân, tôi cặm cụi đi làm trả nợ và nuôi con. Vừa khi nợ được thanh toán xong và tiết kiệm được chút ít, tôi nghĩ cuộc đời mình có thể nhẹ nhàng hơn. Vậy mà, điều duy nhất tôi không thể lường trước được là sự phản bội của người đàn ông bên cạnh mình.
Anh đi theo một chị giang hồ làm cùng cơ quan từ những năm Covid. Chị ta là một tay trùm cờ bạc và chủ động lôi kéo anh tham gia và các trò đỏ đen, kéo anh đi đến những nơi ăn chơi trác táng mà tuổi trẻ anh chưa từng thử qua. Chồng tôi không vượt qua được cám dỗ, anh nói dối tôi, không mang tiền về cho gia đình, chơi qua đêm nhiều ngày. Tôi chỉ phát hiện ra khi đọc được những dòng tin nhắn giữa hai người họ, hai người hùa vào nói xấu tôi đủ chuyện. Chị ta từng gọi về cho tôi báo rằng chồng tôi say không thể về trong một lần liên hoan, tôi đã từng tin tưởng họ chỉ là đồng nghiệp bình thường.
Chồng tôi phản ứng lại những nỗ lực hàn gắn của tôi và gia đình, bỏ đi công khai và nhiều ngày hơn, không nghe ai nói, kể cả chính bố mẹ mình. Anh ta chỉ muốn được thỏa mãn đam mê đỏ đen của mình bên hội đồng nghiệp, thậm chí đã dùng vũ lực với tôi. Đó là giọt nước tràn ly khiến tôi ly hôn gã chồng bội bạc, vũ phu, cờ bạc và thiếu trách nhiệm.
Sau khi ly hôn, tôi vẫn ở trong ngôi nhà ba tầng đã xây cùng hai con nhỏ. Nhưng bố mẹ chồng bắt đầu thể hiện những điều không công bằng với tôi. Mẹ chồng đi loan tin rằng bà đi vay lãi hộ nhưng bao nhiêu năm bà trả lãi thay cho tôi chứ không lấy đồng nào. Người hàng xóm nói đến tôi, tôi nhắn chồng cũ bảo bà đừng mang chuyện tiền nong ra ngoài nói, có thế nào con cái trong nhà nắm rõ. Chỉ vậy mà bà canh đúng giờ cơm tối của nhà chị hàng xóm, sộc vào nhà chửi lum loa lên rằng chị ấy dựng chuyện chia rẽ tình cảm của bà và con trai. Rồi bà tiếp tục đi nói tôi "bòn của" của nhà bà một cách vô căn cứ.
Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ tôi được nhờ nhà chồng vì nhà bà buôn bán ở khu vực và khá giả nhưng quả thực ông bà không cho tôi đồng nào. Thậm chí khi thợ đang xây nhà, ông lên thăm tiến độ, thợ nói ông mua nước giải khát cho họ vì trời quá nắng nóng. Ông bỏ 200 nghìn tiền nước cũng về nói lại để chúng tôi thanh toán. Tôi không để ông bà thiệt thòi và chủ động lo những việc thuộc về mình mà không gây xích mích. Nhưng có lẽ vì thấy tôi luôn nhún nhường như vậy nên bà làm quá. Đến mức, khi tôi chưa ly hôn, bố mẹ chồng từng xuống nhà bố mẹ đẻ tôi kể chuyện chồng tôi đưa nhiều tiền cho tôi, ba tháng mang về cho tôi 70 triệu mà tôi còn kêu khó khăn. Tôi đối chất với cả bố mẹ chồng và chồng nhưng không ai trả lời được đưa tôi số tiền đó lúc nào. Rồi bà lên nhà tôi nhận đất là của bà, kể xấu tôi khắp nơi.
Không muốn tiếp tục sống trong cảnh thị phi với bố mẹ chồng cũ và chịu sự khinh khi của họ, tôi cùng hai con dọn về nhà bố mẹ đẻ. Cách đây hai năm, bố mẹ tôi xây lại nhà vì ngôi nhà cũ làm từ ngày xưa đã xuống cấp. Năm người con gái ủng hộ ông bà từ vài chục triệu đến trăm triệu tùy hoàn cảnh từng gia đình, ông bà không có nhiều vốn liếng vì cả đời chỉ dành nuôi con. Cậu út đã lấy vợ nhưng vợ chồng trẻ chưa có tiết kiệm nên không đóng góp được nhiều, vì vậy ông bà quyết định cắt bán 200 m2 đất để xây nhà khang trang hơn.
Vì tiếc đất của bố mẹ nên tôi và một chị gái đã xoay xở để mua, mỗi người 100 m2. Hiện tại mảnh đất vẫn đang trong quá trình làm sổ đỏ. Tôi bỏ thêm tiền xây hai phòng trọ trên mảnh đất đó và cho thuê hàng tháng, được 5 triệu đồng. Khi chuyển về nhà ngoại, vì các con còn bé, tôi nói chuyện với bố mẹ nhờ ông bà chăm sóc dùm. Ông bà đồng ý nên tôi bỏ 30 triệu làm nội thất một phòng ngủ trong nhà ông bà và gửi ông bà mỗi tháng 4 triệu đồng tiền sinh hoạt. Hàng ngày tôi tự lo con cái ăn sáng và đưa đi học, ông bà đón giúp vào buổi chiều và nấu ăn tối cho cả ba mẹ con.
Cuộc sống diễn ra đều đặn cho đến sự việc gần đây khiến tôi đang nghiêm túc nghĩ lại mọi chuyện và có thể đưa quyết định mới về cuộc sống của ba mẹ con. Hai con của tôi còn nhỏ, có lúc đáng yêu cũng có lúc tôi phải phạt vì nghịch ngợm. Bà ngoại bao dung có thể từ tốn chỉ dạy nhưng ông ngoại vốn nóng tính không thể chịu được sự ồn ào và nghịch ngợm của các con tôi. Ông thường xuyên to tiếng quát nạt và cằn nhằn về các cháu.
Đỉnh điểm, một buổi tối gần đây khi con trai 9 tuổi của tôi đang tắm, viên gạch ốp trên tường bị bong và rơi từ trên cao xuống vỡ thành nhiều mảnh. Tôi giật mình chạy từ phòng ngủ ra thì thấy con mở cửa run rẩy gọi mẹ, chân con chảy nhiều máu do những mảnh gạch vỡ văng vào. Tôi vội vàng ôm lấy con và hỏi con còn đau ở đâu không? Trong lúc cả hai mẹ con đang hoảng hốt, ông ngoại chạy ra sau hầm hầm giơ tay lên chửi bới con tôi nghịch ngợm làm rơi viên gạch. Tôi đang ở cơn xúc động và thật sự không thể chấp nhận được sự chửi mắng vô lý của ông, tôi lớn tiếng nói lại ông rằng bố đâu có nhìn thấy thằng bé nghịch mà buộc tội cho nó, làm sao một đứa bé làm bong một viên gạch ốp từ tận trần phòng tắm, rằng một thằng bé đang run rẩy sợ hãi với máu chảy như vậy mà ông không động lòng thương hay sao mà còn quát nạt chửi mắng.
Tôi bế con tôi đi ngay mặc ông vẫn tiếp tục đứng phía sau chửi rủa và đuổi ba mẹ con tôi biến ra khỏi nhà ông. Tôi mặc quần áo cho con rồi cho con ra phòng khám băng bó vết thương. Tôi không khóc, nhưng lòng nặng trĩu. Tôi đưa con vào một quán cà phê ngồi một lát, trấn an con sau cú sốc. Tôi không hỏi ông trời rằng chuyện gì đang xảy ra, tôi chỉ ngồi suy nghĩ về hướng đi tương lai của mình và các con. Tôi sẽ báo cho khách thuê và lấy lại căn nhà, mẹ con tôi sẽ chuyển về đó. Tôi chỉ có thể dựa vào chính mình, tôi phải bảo vệ sức khỏe và tâm lý các con. Cuộc đời đang liên tục đưa tôi vào những bài học chân thực và nghiệt ngã về tình người. Tôi sẽ phải chấp nhận và hoàn thành bài học này. Mong cuộc sống tôi sẽ bình yên và các con tôi lớn lên an toàn, khỏe mạnh.
Hương Ly