Thu nhập 43 triệu ở Sài Gòn nhưng cuối năm chẳng tiết kiệm được đồng nào
Mỗi tháng dù tiết kiệm tối đa, 'thắt lưng buộc bụng' nhưng gia đình tôi vẫn tiêu khoảng hơn 40 triệu đồng, gần như chẳng dư được đồng nào.
Cuối năm, trong lúc ngồi cộng lại các khoản thu chi để chuẩn bị cho năm mới, tôi giật mình nhận ra: gia đình mình gần như chẳng dư được đồng nào. Không phải vì chúng tôi tiêu xài hoang phí, hay có biến cố bất ngờ, mà là mọi đồng thu nhập đều đã có "địa chỉ" sẵn. Nhìn bảng chi tiêu chi chít con số, tôi hiểu vì sao nhiều gia đình ở thành phố, dù thu nhập không thấp, vẫn luôn sống trong cảm giác chênh vênh.
Gia đình tôi có 5 người sống ở Sài Gòn. Tổng thu nhập hàng tháng của hai vợ chồng tôi khoảng 43 triệu đồng. Nhiều người quen hay nói: "Thu nhập vậy là ổn rồi, sao kêu khó?". Nhưng chỉ khi tự mình sống trong guồng quay chi tiêu đô thị, mang trên vai khoản nợ mua nhà và nuôi ba đứa con, tôi mới hiểu thế nào là "tiết kiệm hết mức mà vẫn chẳng dư được bao nhiêu".
Vợ chồng tôi đều là nhân viên văn phòng, thu nhập ổn định nhưng khó tăng đột biến. Cách đây ba năm, chúng tôi vay ngân hàng 1,2 tỷ đồng để mua một căn hộ hơn 70 m2, trả góp trong 20 năm. Mỗi tháng, riêng tiền gốc và lãi đã ngốn gần 15 triệu đồng. Đó là khoản chi cố định, không thể trì hoãn.
Sau tiền nhà là tiền sinh hoạt. Gia đình 5 người, trong đó có ba con đang tuổi ăn học. Tiền học phí, bán trú, học thêm, tiền sữa, sách vở mỗi tháng trung bình 14-15 triệu đồng. Chưa kể những khoản "bắt buộc phát sinh" như tiền học kỹ năng, dã ngoại, quỹ lớp... mỗi khoản không lớn nhưng cộng dồn lại thành gánh nặng.
Chi phí ăn uống, chúng tôi đã tiết kiệm hết mức. Cả nhà gần như không ăn hàng quán, hiếm khi gọi đồ giao tận nơi. Một tháng tiền chợ, thực phẩm rơi vào khoảng 6-7 triệu đồng. Gia đình không đi du lịch xa, không mua sắm đồ đắt tiền, quần áo chủ yếu săn giảm giá hoặc dùng lại đồ cũ của người quen cho các con.
>>Bài toán nhà tôi 5 người tiêu mỗi tháng 23 triệu đồng
Tiền điện, nước, Internet, điện thoại, xăng xe, gửi xe chung cư... cộng lại khoảng 3-4 triệu đồng. Những lúc con ốm, người lớn đau bệnh, chỉ cần thêm vài lần đi khám là ngân sách lập tức chao đảo.
Cộng tất cả các khoản chi cố định, mỗi tháng gia đình tôi tiêu khoảng hơn 40 triệu đồng. Nếu may mắn không phát sinh việc gì bất ngờ, chúng tôi để ra được 2-3 triệu gọi là "tiết kiệm". Nhưng số tiền đó quá nhỏ để gọi là an tâm. Chỉ cần một đợt sửa nhà, thay xe, hay biến cố sức khỏe, toàn bộ khoản tích lũy ấy lập tức bốc hơi.
Nhiều người hay khuyên "cố gắng thắt lưng buộc bụng hơn nữa", nhưng thực sự tôi không biết còn thắt vào đâu. Chúng tôi không tiêu xài hoang phí, không cà phê sang chảnh, không mua sắm công nghệ mới. Thứ duy nhất chúng tôi "dám chi" là cho con đi học đầy đủ và trả nợ đúng hạn, để không rơi vào vòng xoáy lãi phạt.
Sống ở thành phố, tôi nhận ra thu nhập trung bình khá không đồng nghĩa với cuộc sống dư dả. Khi chi phí nhà ở, giáo dục và sinh hoạt ngày càng tăng, người lao động như chúng tôi luôn ở trong trạng thái "đủ sống nhưng không dư". Tiết kiệm trở thành một khái niệm mong manh, phụ thuộc rất nhiều vào may mắn và việc... không có biến cố.
Điều khiến tôi trăn trở nhất là cảm giác tương lai quá mong manh: nếu thu nhập không tăng, nếu giá cả tiếp tục leo thang, thì sự "ổn định" mà chúng tôi đang có liệu sẽ kéo dài được bao lâu?