Thương con dâu hết mực nhưng tôi phải âm thầm làm điều có lỗi với con
Tôi đang sống trong sự day dứt và mệt mỏi khi vô tình biết được một bí mật.
Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi, cái tuổi đáng lẽ chỉ nên nghĩ đến chuyện dưỡng già, chăm cây, trông cháu, chứ không phải sống trong những đêm dài mất ngủ vì một bí mật nặng trĩu trong lòng. Tôi phát hiện ra việc con trai mình ngoại tình. Từ ngày đó, cuộc sống của tôi không còn bình yên như trước.
Con trai tôi lấy vợ được 6 năm. Con dâu tôi là đứa con gái hiền lành, sống biết điều, chưa từng để gia đình tôi phải phật lòng. Từ ngày về làm dâu, con luôn là người dậy sớm nhất, ngủ muộn nhất.

Tôi thương con dâu nhưng cũng thương đứa cháu tội nghiệp của tôi (Ảnh minh họa: Sina).
Con chăm sóc tôi từng bữa ăn, giấc ngủ, để ý cả những cơn đau lưng trái gió trở trời của tôi. Trong nhà, con chưa từng to tiếng, chưa từng than vãn, kể cả những lúc con trai tôi đi sớm về khuya, phó mặc việc nhà cho vợ.
Tôi vẫn nghĩ rằng mình có phúc khi có được một nàng dâu như vậy. Nhưng cũng chính vì thế, cú sốc tôi nhận được càng đau hơn.
Tôi phát hiện ra chuyện của con trai hoàn toàn tình cờ. Hôm đó, con nhờ tôi lấy hộ chiếc áo trong cốp xe. Khi mở cốp, tôi vô tình thấy một túi đồ và tò mò mở ra xem, bên trong là sổ khám thai và vài tấm ảnh siêu âm. Trên đó ghi rõ tên một người con gái lạ, thai được gần 8 tháng, tim tôi như thắt lại. Tôi cầm những tờ giấy ấy mà tay run đến mức không đứng vững.
Con trai tôi đã phản bội vợ, phản bội gia đình và còn đẩy một đứa trẻ chưa kịp chào đời trong hoàn cảnh éo le.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi sống trong dằn vặt. Mỗi lần nhìn con dâu lom khom dọn dẹp nhà cửa, ân cần múc bát canh đặt trước mặt tôi, lòng tôi lại đau nhói. Tôi thấy mình như kẻ đồng lõa với sai lầm của con trai.
Nhưng điều khiến tôi không thể bình tâm chính là người con gái kia. Tôi đã cùng con trai đến tìm gặp cô ấy. Một cô gái trẻ, gầy gò, bụng bầu nặng nề, sống trong căn phòng trọ chật hẹp. Ánh mắt cô ấy nhìn tôi vừa sợ hãi, vừa tủi thân, vừa như bám víu vào chút hy vọng mong manh.
Cô ấy không trách móc con trai tôi, cũng không cầu xin tôi điều gì. Cô ấy chỉ nói rằng cô ấy không muốn đứa bé sinh ra đã mang tiếng là con ngoài giá thú. Câu nói ấy ám ảnh tôi suốt nhiều đêm liền.
Tôi về nhà, nhìn lại con trai mình mà lòng vừa giận, vừa xót. Tôi giận vì con đã làm tan nát gia đình. Tôi xót xa vì con đang tự đẩy bản thân vào vũng bùn đạo đức không lối thoát.
Tôi không dám kể với con dâu. Tôi sợ gia đình tan vỡ, sợ các cháu tôi phải lớn lên trong cảnh bố mẹ ly tán. Nhưng tôi cũng không thể làm ngơ trước một sinh linh sắp chào đời, mang dòng máu của con trai tôi, mang cả trách nhiệm của một người bà mà tôi chưa kịp chuẩn bị tinh thần.
Từ đó, tôi bắt đầu sống hai cuộc đời. Một cuộc đời ban ngày, nơi tôi vẫn là người mẹ chồng hiền lành, yêu thương con dâu, dỗ dành cháu nội.
Và một cuộc đời ban đêm, nơi tôi âm thầm gửi tiền, gửi đồ bầu, sữa, quần áo trẻ sơ sinh cho người tình của con trai. Tôi làm tất cả chỉ vì thương đứa bé chưa kịp ra đời đã mang số phận thiệt thòi.
Mỗi lần chuyển tiền xong, tôi lại khóc. Tôi khóc vì thấy mình có lỗi với con dâu. Tôi khóc vì không biết mình đang làm đúng hay sai. Tôi khóc vì không biết cư xử sao cho đúng trong một tình huống đau đớn như thế này.
Cứ vài ngày, con trai lại đưa tôi đến thăm cô gái kia một lần. Con trai coi tôi là đồng minh, tôi cũng không có cách nào từ chối con.
Có những đêm, tôi tự hỏi bản thân rằng nếu con dâu tôi biết sự thật, liệu con có thể tha thứ không. Tôi cũng tự hỏi rằng đứa bé kia lớn lên sẽ ra sao. Tôi đứng giữa hai bờ đạo đức, không bên nào cho tôi cảm giác thanh thản.
Tôi biết, sớm hay muộn, sự thật cũng sẽ lộ ra. Tôi không thể che giấu mãi, cũng không thể sống mãi trong vai người âm thầm chuộc lỗi thay con. Nhưng ở thời điểm này, tôi vẫn chưa đủ can đảm để chọn bên nào, vì bên nào cũng là nỗi đau, cũng là máu mủ, cũng là trách nhiệm.
Tôi đang phải sống những ngày cuối đời trong sự day dứt mà chính con trai mình tạo ra, và tôi không biết đến bao giờ lòng mình mới có thể yên ổn. Có lẽ, làm mẹ điều khó nhất không phải là nuôi con khôn lớn, mà là khi cuối đời chứng kiến con lạc lối. Tôi không biết phải làm sao cho đúng đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.