Tỉ phú, hoàng tử và chén trà vô ngã
(NLĐO) - Chén trà ngon nhất, thực ra không nằm ở giá tiền hay bộ ấm chén tinh xảo, mà ở sự thấu cảm lúc ta nâng nó lên.
Nhớ cái hôm ngồi nghe anh Hoàng Anh Sướng kể chuyện pha trà cho tỉ phú Bill Gates trên đỉnh Bàn Cờ, tự nhiên tôi thấm cái đạo trà Việt Nam lạ kỳ.
Anh Sướng bảo lúc đó sương mù giăng kín, mây bay tà tà dưới chân, không gian tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng lá xào xạc. Hai người đàn ông, một là người giàu bậc nhất thế giới, một là nhà báo nặng lòng với trà Việt, cứ thế ngồi đối ẩm.
Không có sự xa cách của quyền lực hay tiền bạc, chỉ có hơi ấm của chén trà ủ sen Tây Hồ len lỏi, kéo họ lại gần nhau.
Video: Nghệ nhân trà Hoàng Anh Sướng chia sẻ về cách thưởng trà, thiền trà
Ngẫm lại con đường anh Sướng đi, thấy nó thong dong mà sâu sắc. Từ hiên trà Trường Xuân mộc mạc của thân phụ - cố nghệ nhân Trường Xuân, anh mang cái phong vị hồn hậu ấy đi khắp nơi.
Không phải để phô trương kỹ thuật đun nước, tráng ấm cầu kỳ, mà để trao truyền sự tỉnh thức. Anh pha trà cho vua chúa, cho doanh nhân, và cho cả những người bình dị nhất. Cách anh chắt lọc từng búp chè non Tà Xùa, cách anh nâng niu từng đóa sen để ướp hương - đó không chỉ là kỹ nghệ, mà là cái tình rưng rưng dành cho văn hóa dân tộc.
"Chén trà Việt Nam thật vĩ đại"- một vị hoàng tử Ả Rập từng thốt lên như thế sau 3 giờ ngồi thiền trà cùng anh Sướng trong một căn hộ nhỏ ở Hà Nội. Sự vĩ đại ấy đâu phải thứ gì cao siêu. Nó nằm ở ngụm nước ấm nồng xua đi những mệt nhọc muộn phiền, ở khoảnh khắc người với người chịu gác lại toan tính để ngồi xuống, mỉm cười và lắng nghe nhau.
Cái hay của trà là vậy. Nước sôi 100 độ, lá chè chát đắng, mà lại làm dịu lòng người. Nhìn anh Sướng, tôi chợt hiểu, người giữ hồn trà Việt không chỉ cần đôi bàn tay khéo léo, mà cần một trái tim đủ tĩnh, đủ từ bi để rót bình an vào đáy tách.






(Bài dự thi cuộc thi "Cảm tưởng về cà phê – trà Việt" năm 2026 thuộc chương trình "Tôn vinh cà phê – trà Việt" lần 4 do Báo Người Lao Động tổ chức).

