Tôi áp dụng công thức vay mua đất khi có ít nhất 20%
Chồng tôi thường nói: 'Áp lực quá thì bán đất trả nợ là cùng. Bán đắt mới khó, chứ bán rẻ thì lúc nào cũng có người mua'.
Tôi luôn tin nhà đất là kênh an toàn nhất để đưa vốn vào. Không phải vì tôi là người liều lĩnh, mà vì tôi hiểu rõ khả năng tài chính của gia đình mình và chọn cách đi phù hợp với nó.
Năm 32 tuổi, tôi được cha mẹ cho một mảnh đất vùng ven thành phố, trị giá khoảng 600 triệu đồng. Cùng lúc đó, ba mẹ còn cho hai chị em tôi chung một mảnh khác. Vợ chồng tôi quyết định đưa toàn bộ phần tiền tích lũy cho em trai đi mua thêm một lô đất nữa. Sau đó, chúng tôi vay gần như 100% để xây nhà trên mảnh đất cha mẹ cho.
Ba năm đầu tiên thực sự là quãng thời gian chúng tôi siết chặt chi tiêu để trả nợ. Lương hai vợ chồng gần như dồn hết cho ngân hàng. Khi trả xong khoản vay xây nhà, trong tay chúng tôi còn khoảng 300 triệu đồng. Thay vì giữ tiền đó để "cho chắc", tôi lại nghĩ đến chuyện dịch chuyển tài sản vào gần trung tâm thành phố hơn. Chúng tôi vay tiếp khoảng 90% giá trị để mua một mảnh đất mới, rồi bán căn nhà vùng ven, xây được nhà ở khu trung tâm.
Hai năm sau, khoản nợ vẫn còn khá nhiều. Nhưng chúng tôi tiếp tục vay mua một căn chung cư. 5 năm miệt mài trả nợ, đến khi ổn định lại, trong tay vợ chồng còn khoảng 500 triệu đồng. Và rồi, như một vòng lặp quen thuộc, chúng tôi lại vay tiếp 90% để mua thêm một lô đất khác. Cứ thế, túc tắc trả nợ theo thời gian.
Nhìn vào, nhiều người nói tôi may mắn nên mới được như hôm nay. Tôi nghĩ họ đúng một phần. Thị trường có lúc thuận lợi, giá đất tăng. Nhưng tôi không hoàn toàn dựa vào may rủi. Mỗi quyết định đều dựa trên một nguyên tắc: chỉ vay khi lương đủ sức trả nợ và vẫn đảm bảo sinh hoạt gia đình không quá căng thẳng.
>>Bố nổi giận vì tôi nhận 2 tỷ thừa kế nhưng không chịu mua nhà Sài Gòn
Chồng tôi thường nói: "Áp lực quá thì bán đất trả nợ. Bán đắt thì khó, chứ bán rẻ thì lúc nào cũng có người mua". Nghe có vẻ đơn giản, nhưng đó là cách chúng tôi tự đặt cho mình một lối thoát. Tài sản là đất - thứ có tính thanh khoản nhất định - nên chúng tôi không vay để tiêu dùng, mà vay để giữ tài sản.
Từ đó, tôi hình thành một "thói quen": cứ có khoảng 20% giá trị một mảnh đất là tính chuyện vay mua ngay. Vì đã có tài sản làm nền, có thu nhập đều hàng tháng, nên phần tiền còn lại vẫn đủ để lo cho con cái học hành, biếu cha mẹ, làm chút việc thiện, thỉnh thoảng tự thưởng cho bản thân. Chúng tôi vẫn để dành một khoản dự phòng, vừa để trả nợ trước hạn khi cần, vừa làm vốn cho cơ hội tiếp theo. Khoảng 5-7 năm, tôi lại vào một lô mới.
Có người bảo tôi liều. Tôi nghĩ mình vừa liều vừa biết tính toán. Thu nhập ổn định là một lợi thế lớn. Nhiều người chỉ xem lương là tiền chi tiêu, còn tôi xem đó là đòn bẩy để tích lũy tài sản dài hạn. Khi dòng tiền đủ trả nợ và vẫn giữ được cân bằng cuộc sống, tại sao không tận dụng?
Tôi không cho rằng đây là con đường duy nhất hay an toàn tuyệt đối. Ai thu nhập bấp bênh, không chịu được áp lực nợ vay thì không nên làm theo. Nhưng với tôi, việc chủ động vay - trả - tích lũy theo kế hoạch rõ ràng đã giúp gia đình đi xa hơn so với việc chỉ chờ tiền dư mới đầu tư. Ở tuổi này, nhìn lại, tôi thấy mình không chỉ có thêm vài mảnh đất. Tôi có thêm kinh nghiệm quản trị rủi ro và sự tự tin vào lựa chọn của bản thân. Và với tôi, đó mới là tài sản bền vững nhất.