Tôi bị bạn gái giận vì mua nhà không đúng ý cô ấy

30/01/2026 09:00

Bạn gái không chịu dù tôi đã phân tích rằng điều kiện trọ của tôi không tốt và nhà đất thành phố sẽ tăng nhanh hơn ở thị trấn.

Đọc bài "Hơn 20 năm làm dâu, tôi luôn trăn trở chuyện ăn tết ở đâu", tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình. Năm ngoái khi tôi 24 tuổi, là người bạn trai được nhắc đến trong bài viết: Bạn trai chê bai tôi chỉ ngủ và chơi khi nghỉ dạy 3 tháng hè. Ai đọc bài cũ chắc cũng hiểu phần nào câu chuyện nhưng tôi muốn nói thêm, đặc biệt là chuyện ăn Tết.

Bạn gái tôi khi đó 25 tuổi, làm giáo viên. Cả hai đã ra mắt gia đình và đều được ủng hộ. Mẹ cô ấy mong con gái sớm yên bề gia thất vì tuổi cũng đến rồi. Khi nói chuyện về tương lai, tôi có đề cập chuyện sau này ăn Tết thế nào. Cô ấy lại muốn được ở nhà đón giao thừa với ba mẹ thêm vài năm nữa, dù bạn bè cùng tuổi đa phần đã lập gia đình, ổn định rồi. Tôi hiểu nhưng cảm nhận được sự "cành cao" của cô ấy nên tôi là người xuống nước trước. Tôi nói nếu cưới nhau rồi, cô ấy vẫn có thể đón giao thừa ở nhà vài năm nữa cũng được.

Tôi luôn nhường nhịn và tôn trọng bạn gái. Khi quen nhau, dù tôi thể hiện mong muốn nhưng cô ấy chưa sẵn sàng nên tôi nhẫn nại và không có chuyện gì quá giới hạn trước hôn nhân. Mặc dù cô ấy chia sẻ rằng mình "không còn", tôi cũng không trách và chấp nhận quá khứ của cô ấy.

Tôi bị bạn gái giận vì mua nhà không đúng ý cô ấy

Cũng như các đôi khác, ngoài những lúc vui vẻ, chúng tôi không tránh khỏi những lúc bất đồng. Cãi nhau không phải để gây gổ mà là để hiểu nhau hơn trong quá trình tìm hiểu nhau. Về cơ bản, quan điểm về tích sản của chúng tôi khá tương đồng, đều ưu tiên những thứ chắc chắn. Tuy nhiên, có vẻ bạn gái quá quan tâm đến vấn đề tài chính của tôi: hỏi thu nhập từ lương đến thu nhập công việc ngoài của tôi bao nhiêu, tài sản tích lũy những gì, giá trị là bao nhiêu. Tôi đã không ngần ngại chia sẻ thẳng và tất nhiên cũng yêu cầu điều ngược lại đó với bạn gái.

Với thu nhập gấp nhiều lần bạn gái và theo thói quen tiết kiệm từ gia đình từ nhỏ, dù thu nhập cao nhưng mức tiết kiệm hàng tháng của tôi tới 85% thu nhập nên tôi mới có thể có đất, nhà thành phố khi còn trẻ tuổi. Dù hơn tôi một tuổi nhưng qua chia sẻ, bạn gái từng ở lại lớp nên mới học cùng khóa cấp ba với tôi và học đại học cũng ra trường chậm hơn một năm so với tôi. Mức thu nhập chưa cao nên chưa tích lũy được nhiều dù theo tôi thấy bạn gái cũng là người biết tiết kiệm.

Tôi là con trai út, trên có chị gái cũng làm giáo viên như cô ấy, dù là mẹ đơn thân nhưng rất kiên cường và khéo léo ứng xử. Ba tôi bị tai nạn giao thông nhưng mẹ tôi nghị lực, chăm sóc ba cẩn thận. Bạn lo ngại qua nhà tôi làm dâu sẽ vất vả và muốn sống riêng, nhưng tôi cũng cần làm tròn chữ hiếu của phận làm con nên đã trao đổi, thống nhất với phụ huynh trước, sau đó chia sẻ với bạn rằng nếu hai đứa kết hôn, phụ huynh nhà tôi sẵn sàng sang tên cho cả hai đứa mảnh đất mặt đường gần nhà tôi để xây nhà ở riêng. Nhưng cô ấy vẫn không thích vì "gần nhà chồng cũng như làm dâu".

Mẹ tôi là người biết lo toan, chỉ muốn ở gần cho tiện: hôm nào cô ấy bận thì mẹ qua cắm nồi cơm hay phụ trông cháu. Tôi đi làm xa nên rất mong nếu cưới, mẹ con gần nhau để dễ hỗ trợ nhưng bạn gái không chịu, cứ khăng khăng đòi mua đất làm nhà ở thị trấn trong khi nhà tôi cách thị trấn chưa đến 3 km, nhà bạn thì gần vùng cao hơn một chút nên xa trung tâm. Nhà tôi với nhà bạn cách nhau 15 km.

Thời gian quen nhau, mỗi lần về quê, tôi sẵn sàng chạy sang đưa đón và quà cáp đầy đủ. Về tài chính nhà ba mẹ bạn gái, có vẻ thu nhập tốt hơn nhưng về tích lũy lại không bằng nhà tôi. Nếu cô ấy dám chê gia đình tôi, tôi sẵn sàng kết thúc ngay. Nhiều người nói tôi yêu lý trí nhưng nếu nhìn kỹ, chính cô ấy cũng yêu bằng lý trí, đâu có "hết mình" trao hết đi đâu. Lớn rồi phải biết làm chủ cảm xúc thôi.

Mâu thuẫn bắt đầu xảy ra khi tôi tính chuyện mua nhà, khi hoàn tất xong mảnh đất đầu tiên tại thành phố. Do phải đi ở trọ và phòng rất nhỏ, lại xuống cấp, mưa to hay dột nên tôi muốn mua nhà riêng ở thành phố để chuyển qua ở, sau này cô ấy có ra thành phố chơi với tôi cũng thoải mái. Nhưng cô ấy không chịu, vẫn muốn mua ở thị trấn trước. Tôi đã phân tích cho bạn gái hiểu rằng điều kiện trọ của tôi không tốt và nhà đất thành phố sẽ tăng nhanh hơn thị trấn ở quê dù tiền mua nhà toàn bộ là tôi bỏ ra, tôi chỉ chia sẻ kế hoạch với cô ấy.

Tôi sẵn sàng chia sẻ kế hoạch tương lai chi tiết cho bạn gái nhưng hỏi kế hoạch của cô ấy đâu thì chỉ đến đâu hay đó, chỉ nói tương lai cô ấy có tôi, chỉ có thế mà thôi. Vì mục tiêu mua nhà sớm ở tuổi 24 nên tôi cố gắng làm việc để thăng chức, tăng lương. Thời gian cuối tuần rảnh, tôi lại lao đầu vào làm thêm việc, rảnh tay một chút là đọc sách nâng cao kiến thức hoặc tìm nhà phù hợp. Một mình nơi thành phố gồng gánh những điều đó quả thật rất áp lực, có hôm chỉ ngủ 3-4 tiếng và vẫn dành chút thời gian cho bạn gái.

Áp lực là vậy nhưng tôi không kể lể nhiều với bạn gái, chỉ chia sẻ niềm vui và cất nỗi buồn, vất vả vào trong. Thời gian này, bạn gái rảnh nên ngủ nhiều và hay nghĩ linh tinh rồi gây gổ khiến tôi rất mệt mỏi (tôi nghĩ nguyên nhân chính là tôi quyết định mua nhà riêng theo ý mình). Vì vậy, tôi góp ý bạn gái có thời gian rảnh thì ngủ ít và tập trung nâng cấp bản thân, vừa tốt cho cô ấy vừa đỡ suy nghĩ linh tinh.

Tôi còn đặt mục tiêu cho cả hai là cùng học một ngôn ngữ và cùng nhau phát triển nhưng bạn gái chỉ muốn học cái gì bản thân thích. Cô ấy chia sẻ được gia đình chiều từ bé nên tính cách có phần đỏng đảnh và theo nhận xét của gia đình tôi thì cô ấy không thạo việc nhà. Không phải áp lực tài chính từ gia đình ép tôi phải cày, mà chính tôi muốn cày và trưởng thành như vậy. Những khi tôi mua đất hay mua nhà, gia đình đều giúp về tài chính rất chắc khiến tôi an tâm.

Sau trận cãi vã này, tôi cũng gọi bạn gái ba lần nhưng cô ấy không nghe máy và từ đó tôi không liên lạc nữa. Sau chuyến công tác, tôi tặng quà sinh nhật để hoàn thành lời hứa với bạn gái và nói lời chia tay, khép lại những trang ký ức cũ mà có lẽ cô ấy, một vài lời hứa với tôi, cô ấy đã bỏ quên.

Giờ đây tôi đã có nhà thành phố, công việc thăng tiến và có người bạn mới nhưng tôi không quên những ngày tháng mình chật vật cố gắng. Tôi biết ơn người mẹ tuyệt vời đã luôn tin tưởng và giúp sức để tôi có được hôm nay. Có lẽ lựa chọn buông tay một người quá lý trí, chỉ nghĩ đến lợi ích bản thân trước là quyết định đúng đắn hoặc đơn giản là chúng tôi không thuộc về nhau. Cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện của tôi.

Đức Tùng

Theo vnexpress.net
https://vnexpress.net/toi-bi-ban-gai-gian-vi-mua-nha-khong-dung-y-co-ay-5011654.html
Copy Link
https://vnexpress.net/toi-bi-ban-gai-gian-vi-mua-nha-khong-dung-y-co-ay-5011654.html
    Nổi bật
        Mới nhất
        Tôi bị bạn gái giận vì mua nhà không đúng ý cô ấy
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO