Tôi bị nhà người yêu phản đối vì quá khứ của mẹ
Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày, quá khứ của mẹ lại trở thành bức tường lớn nhất chắn ngang hạnh phúc của mình.
Năm tôi học lớp 6, khi vẫn còn là một đứa trẻ chưa kịp hiểu hết đúng - sai của người lớn, cả làng quê bỗng xôn xao vì chuyện mẹ tôi ngoại tình. Mẹ đang sống cùng bố thì đem lòng yêu một người đàn ông cùng xã đã có gia đình yên ấm, cũng có 2 con (1 trai, một gái).
Gia đình tôi khi đó cũng giản dị như bao mái nhà thôn quê khác, chị em tôi lớn lên trong một mái nhà tưởng như yên ả. Thế nhưng sự bình yên ấy nhanh chóng tan vỡ. Khi sự việc bị phanh phui, mẹ tôi và người đàn ông kia đã chọn rời bỏ cả 2 gia đình, bất chấp sự níu kéo của người thân, những ánh mắt dè bỉu và những lời dị nghị không ngớt của dân làng.

Tôi còn nhớ rất rõ quãng thời gian đau khổ ấy ấy. Mỗi lần đến trường, tôi không dám ngẩng đầu nhìn ai. Những lời xì xào, những ánh mắt soi mói, những câu nói nửa đùa nửa thật của người lớn như từng nhát dao cứa vào lòng một đứa trẻ.
Bạn bè dần tránh xa tôi, không phải vì tôi làm gì sai, mà vì tôi là “con của người đàn bà cướp chồng”. Có những ngày, tôi chỉ ước mình biến mất hoặc giá như mình được sinh ra trong một gia đình khác, nơi không có những vết nhơ khiến người ta phải cúi mặt.
Tôi lớn lên cùng nỗi tự ti ấy. Tôi học cách im lặng, học cách chịu đựng và tự nhủ phải sống thật tốt để chứng minh rằng, tôi không giống mẹ. Tôi không thể lựa chọn nơi mình sinh ra nhưng tôi có thể lựa chọn cách mình sống. Tôi học hành chăm chỉ, ra trường, đi làm, có một công việc ổn định. Tôi tự lo cho bản thân, không dựa dẫm, không buông thả. Tôi tin rằng, nếu mình đủ tử tế, đủ đàng hoàng thì quá khứ kia rồi cũng sẽ dần ngủ yên.
Rồi tôi gặp anh. Một chàng trai hiền lành, chân thành và cho tôi cảm giác được yêu thương đúng nghĩa. Khi lần đầu anh dẫn tôi về ra mắt, bố mẹ anh rất quý tôi. Họ khen tôi lễ phép, biết điều, có công việc ổn định.
Tôi đã từng nghĩ, cuối cùng thì hạnh phúc cũng mỉm cười với mình. Nhưng tôi quên mất một điều rằng, những chuyện xấu xí dù đã qua nhiều năm vẫn không dễ bị chôn vùi.
Khi gia đình anh tìm hiểu sâu hơn về gia đình tôi, mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Bố mẹ anh quyết liệt phản đối. Lý do thì ai cũng hiểu: Mẹ tôi từng “cướp chồng” người khác. Họ sợ tôi sẽ học theo “vết xe đổ” ấy. Họ lo con trai mình lấy tôi rồi sẽ phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm, nào là gia đình anh, gia đình bố tôi, rồi cả gia đình mới của mẹ tôi. Trong mắt họ, tôi chưa kịp làm dâu đã trở thành một mối rủi ro.
Tôi buồn đến mức không khóc nổi. Buồn vì yêu, buồn vì bất lực, buồn vì nhận ra dù mình có cố gắng đến đâu, vẫn có những điều không thể xóa sạch. Tôi không bênh mẹ, cũng không phủ nhận lỗi lầm của mẹ trong quá khứ nhưng tôi đau vì lỗi lầm ấy lại tiếp tục đổ lên cuộc đời tôi, khi tôi chưa từng gây ra nó.
Anh thương tôi và tôi biết anh đang cố gắng hết sức để thuyết phục bố mẹ nhưng càng nhìn anh giằng xé giữa tình yêu và chữ hiếu, tôi càng thấy xót xa. Tôi sợ một ngày nào đó, anh sẽ mệt mỏi. Tôi sợ mình trở thành gánh nặng, trở thành nguyên nhân khiến anh phải chống lại chính gia đình mình. Tôi bắt đầu tự hỏi: Liệu tình yêu có đủ lớn để vượt qua định kiến hay cuối cùng tôi vẫn sẽ là người phải buông tay?Có những đêm, tôi nghĩ rất nhiều. Nghĩ về thân phận mình, nghĩ về những đứa trẻ sinh ra trong những gia đình đổ vỡ, phải gánh trên vai những lỗi lầm không phải do mình gây ra. Chúng tôi lớn lên, sống tử tế, yêu nghiêm túc nhưng vẫn có thể bị từ chối chỉ vì xuất thân. Điều đó đau hơn bất kỳ lời mắng nhiếc nào.
Tôi không biết rồi câu chuyện của mình sẽ đi đến đâu. Tôi chỉ biết hiện tại, tôi đang yêu và cũng đang sợ. Sợ mất anh, sợ tổn thương thêm một lần nữa, sợ rằng hạnh phúc của mình vốn đã mong manh, nay lại càng dễ vỡ... nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn hy vọng.
Hy vọng một ngày nào đó, người ta có thể nhìn tôi như chính con người tôi, chứ không phải là cái bóng của quá khứ mẹ tôi để lại. Hy vọng rằng, tình yêu đủ kiên nhẫn để chờ đợi, đủ mạnh mẽ để vượt qua những định kiến đã ăn sâu từ nhiều thế hệ.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Minh Nhi