Tôi gục tại chỗ sau 10 chén rượu khai xuân một ngày về quê chúc Tết

22/02/2026 12:28

Đến nhà nào tôi cũng được mời rượu đầu xuân năm mới. Từ chối thì ngại, mà uống xong chén thứ 10 tôi không còn biết trời đất gì nữa.

Mùng Hai Tết năm nay, tôi về quê chúc Tết họ hàng. Quê cách thành phố hơn trăm cây số, sáng đi còn háo hức, nhưng đến chiều về thì tôi chỉ còn biết nằm vật ra giường, không nhớ nổi mình đã nói những gì hôm đó. Ở quê, họ hàng ở gần nhau, đi bộ vài phút là tới. Tôi cũng nghĩ đơn giản, mỗi nhà ghé một lát, chúc mừng năm mới, uống chén trà rồi đi. Nhưng thực tế không nhẹ nhàng như vậy.

Nhà đầu tiên, vừa bước vào tôi đã nghe câu quen thuộc: "Đầu xuân năm mới làm chén lấy may". Chú tôi cười hào sảng, tay đã rót sẵn ly rượu. Tôi ngại từ chối, nghĩ một chén thì nhằm nhò gì. Nhưng rượu quê cay và nặng, uống xong tôi thấy nóng ran cả mặt. Có điều không khí đầu năm rộn rã khiến tôi cũng thấy vui lây.

Sang nhà thứ hai, thứ ba... câu mời gần như lặp lại y hệt. "Cả năm không về mà không uống là không được đâu nhé". "khai xuân phải hết mình chứ". Tôi bắt đầu chậm lại, khẽ xin rót ít thôi, nhưng ly trên tay lúc nào cũng đầy quá nửa. Cạn ly thứ ba, tôi bắt đầu thấy chuếnh choáng, tai ù đi. Tôi phải cố giữ giọng cho bình thường khi chúc Tết anh em, họ hàng.

Nhưng sang đến nhà thứ năm, rượu bắt đầu nghẹn ở cổ. Tôi nuốt khó khăn, bụng nóng như có lửa đốt. Nhưng giữa những tiếng cười, những cái vỗ vai, tôi không đủ can đảm để nói "không uống nữa". Từ chén thứ tám, tôi gần như uống bằng bản năng: cầm ly, nhắm mắt, nuốt nhanh. Tôi không còn cảm nhận rõ vị cay nữa, chỉ thấy đầu quay vòng vòng. Mặt tôi chắc đỏ gay, vì ai cũng trêu: "Năm nay phát tài to rồi". Tôi cười theo, nhưng trong lòng chỉ mong nhanh được ra về.

>>Chúc Tết 'sức khỏe dồi dào' nhưng ép nhau cạn chén rượu, bia

Nhà thứ mười là nhà bác họ xa. Tôi ngồi xuống mà chân đã không còn vững. Vẫn là chai rượu quen thuộc đặt giữa bàn, vẫn là lời chúc tụng rôm rả. Tôi uống chén cuối cùng mà cổ họng đắng ngắt. Lúc đứng dậy ra về, tôi phải vịn tường một lúc mới bước nổi.

Về tới nhà bố mẹ, tôi không kịp ăn thêm gì, chỉ nói "con mệt quá" rồi nằm vật xuống giường và ngủ một mạch đến chiều muộn, đầu đau như búa bổ, miệng khô khốc. Cả ngày đi chúc Tết để "lấy may", cuối cùng tôi lại tự làm khổ mình. Tôi sợ mất vui, sợ bị đánh giá là không nhiệt tình, không nể nang, nhưng lại tự tay đánh mất một buổi sum vầy đúng nghĩa.

Tôi không phủ nhận rượu là một phần văn hóa ngày Tết ở quê. Một chén nhỏ có thể làm câu chuyện thêm ấm. Nhưng khi đi 10 nhà, uống đủ 10 chén, "lấy may" bỗng trở thành một phép thử sức chịu đựng. Có lẽ sang năm, tôi sẽ phải tập nói dối rằng bị bệnh, đang uống thuốc để thoát cảnh cạn chén đầu xuân.

Xuan Binh Le

Theo vnexpress.net
https://vnexpress.net/toi-guc-tai-cho-sau-10-chen-ruou-khai-xuan-mot-ngay-ve-que-chuc-tet-5042847.html
Copy Link
https://vnexpress.net/toi-guc-tai-cho-sau-10-chen-ruou-khai-xuan-mot-ngay-ve-que-chuc-tet-5042847.html
    Nổi bật
        Mới nhất
        Tôi gục tại chỗ sau 10 chén rượu khai xuân một ngày về quê chúc Tết
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO