Tôi gửi con về ngoại, mặc váy gợi cảm, chồng vẫn quay lưng
Tôi đã cố gắng tạo ra những cơ hội để hâm nóng tình cảm, nhưng lần nào anh cũng kêu mệt rồi quay lưng đi ngủ. Trong bóng tối, tôi nằm đó, nước mắt chảy ướt gối, tự hỏi mình đang cố gắng vì điều gì?
Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình tha thứ và cố gắng, mọi chuyện sẽ dần quay về như cũ. Nhưng khi thực sự bước vào hành trình hàn gắn, tôi nhận ra, mọi chuyện khó khăn hơn mình nghĩ rất nhiều.
Người có lỗi trong cuộc hôn nhân này không phải là tôi, nhưng tôi lại như đang phải chạy theo anh. Anh đã vụng trộm, đã phản bội tôi khi qua lại với nữ đồng nghiệp hơn tuổi cùng cơ quan.
Khi mọi chuyện vỡ lở, tôi vẫn tự trách mình trước. Tôi nghĩ đến những ngày mình đầu bù tóc rối, chỉ quanh quẩn với con cái, bếp núc. Anh nhiều lần gợi ý đi chơi, nhưng lần nào tôi cũng gạt đi vì mệt.
Thân hình tôi đã thay đổi nhiều sau khi sinh, làn da không còn mịn màng. Tôi tự nhận rằng, mình đã không đủ khéo léo, không đủ hấp dẫn nên anh mới tìm niềm vui ở nơi khác.

Dường như chỉ có mình tôi nỗ lực trong hành trình hàn gắn (Ảnh minh họa: Sohu).
Tôi tự trách mình nhiều hơn để bớt đớn đau, nhưng tôi hiểu, ngoại tình vẫn là sự phản bội không thể biện minh. Tôi đã suy sụp rất nhiều khi phát hiện ra sự thật.
Tôi mất ngủ triền miên, thường xuyên thấy những cơn buồn nôn vô cớ. Nhìn đứa con gái 2 tuổi xinh xắn, nước mắt tôi cứ lặng lẽ rơi. Tôi nghĩ đến ly hôn như một lối thoát.
Ngay khi biết ý định ấy, anh đã chuyển công tác. Anh xin lỗi tôi và khóc rất nhiều.
Anh nói rằng chưa bao giờ hết yêu tôi. Anh muốn cùng tôi xây dựng lại gia đình vì con. Tôi đã đứng giữa hai lựa chọn: Ra đi trong đau đớn hay ở lại với một niềm tin mong manh. Cuối cùng, tôi chọn tha thứ. Tôi không đủ can đảm để nhìn con lớn lên trong một gia đình đổ vỡ.
Nhưng việc hàn gắn không hề đơn giản giống như những gì tôi tưởng. Chúng tôi sống chung, vẫn ăn cùng mâm, ngủ chung giường, nhưng cả hai vẫn như có bức tường vô hình. Những câu chuyện trở nên gượng gạo. Những cái chạm tay trở nên dè dặt.
Tôi luôn tự hỏi: “Chồng mình đã thật sư quên người đó chưa?”. Anh cũng luôn tránh ánh mắt của tôi, như thể chính anh cũng không biết phải đối diện với tôi thế nào.
Chuyện chăn gối lại càng trở nên khó xử. Từ ngày quyết định hàn gắn, chúng tôi gần như không còn gần gũi. Một tháng trôi qua trong im lặng, rồi hai tháng.
Tôi là phụ nữ chưa đến 30 tuổi, tôi cũng có nhu cầu, cũng cần được yêu thương, được ôm ấp. Nhưng anh quay lưng, lặng lẽ và xa cách, không lời từ chối, không một lý do, chỉ là sự im lặng khiến tôi thấy mình thừa thãi.
Tôi đã cố gắng tạo ra những cơ hội để hâm nóng tình cảm. Tôi gửi con sang nhà ông bà vào cuối tuần, tạo không gian riêng cho hai vợ chồng. Tôi mua váy ngủ gợi cảm xuyên thấu, trang điểm nhẹ, xịt loại nước hoa mà trước đây anh yêu thích.
Tôi chủ động ôm anh từ phía sau, nhưng anh luôn tìm cớ nói mệt rồi quay lưng đi ngủ. Trong bóng tối, tôi nằm đó, nước mắt chảy ướt gối, tự hỏi mình đang cố gắng vì điều gì?
Tôi cảm thấy hoang mang. Phải chăng anh đã hết yêu tôi thật rồi? Hay trong lòng anh vẫn còn hình bóng người phụ nữ kia? Hay đơn giản là sau tất cả, chúng tôi đã không còn đủ cảm xúc để làm vợ chồng đúng nghĩa? Phải chăng, tôi đang níu giữ một cuộc hôn nhân chỉ còn lại cái vỏ bọc bên ngoài?
Tôi không biết mình phải làm gì, tiếp tục kiên nhẫn hay dũng cảm thừa nhận rằng có những vết nứt, dù có cố gắng hàn gắn, cũng không bao giờ lành lại như xưa?
Tôi đã chọn tha thứ, nhưng không biết phải sống thế nào với nỗi nghi ngờ và sự lạnh nhạt mỗi ngày. Sau tất cả, tôi không biết liệu cuộc hôn nhân này còn có thể cứu vãn hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.