Tôi khổ sở vì phải ôm bí mật “động trời” của mẹ bạn trai
Một chiếc xe sang dừng ngay trước mặt tôi. Bước xuống xe là một cặp đôi sang trọng. Khi tôi nhận ra người đàn bà xinh đẹp kia là ai thì bác ấy cũng kịp nhìn thấy tôi. Hai đôi mắt nhìn nhau bối rối.
Hai năm trước, tôi gặp và yêu Kiên - một thầy giáo dạy Toán hơn tôi một tuổi. Tính anh hay nói, hay cười, trái ngược hẳn với vẻ trầm lặng, ít nói của tôi.
Sau này yêu Kiên rồi tới nhà chơi và gặp bố mẹ anh, tôi mới biết vì sao anh trở thành một chàng trai luôn tràn đầy năng lượng tích cực như vậy.
Bố Kiên là thầy giáo về hưu. Mẹ Kiên làm chủ một cửa hàng buôn bán đồ điện tử. Bố Kiên hài hước và rất hiền. Tính của Kiên chắc ảnh hưởng nhiều từ bố. Còn mẹ Kiên đẹp mặn mà và sắc sảo như một quý bà. Nhưng điều tôi ấn tượng nhất chính là cách bố mẹ anh đối xử với nhau, nói lời nào cũng tình, mỗi ánh nhìn đều hiện rõ sự nuông chiều, âu yếm.
Bố mẹ tôi ly hôn khi tôi tròn 7 tuổi, tôi ở với mẹ. Thời gian qua đi, bố lấy vợ mới, mẹ cũng tái hôn. Bố dượng tuy không tệ bạc với tôi, nhưng tôi vẫn luôn cảm giác mình là đứa con thiếu thốn khi em mình ra đời có đủ cha đủ mẹ ở bên. Tôi đã lớn lên khép mình trong sự tự ti như thế.
Nhìn không khí ấm áp vui vẻ trong gia đình Kiên, tôi vô cùng ngưỡng mộ. Tôi khát khao mình sớm trở thành thành viên trong gia đình hạnh phúc ấy. Nhưng rồi có một chuyện xảy ra khiến tôi nhận ra, có những chuyện tưởng vậy mà không phải vậy.

Một lần, chị họ tôi từ nước ngoài về thăm nhà. Chị mời mấy chị em tôi đi ăn ở một nhà hàng sang trọng. Khi tôi đang đứng chờ ở sảnh thì một chiếc xe sang dừng ngay trước mặt. Bước xuống xe là một cặp đôi sang trọng.
Người đàn ông vòng tay ôm eo người phụ nữ đi bên cạnh, hai người nói cười tình tứ. Khi tôi kịp nhận ra người đàn bà xinh đẹp kia là ai thì bác ấy cũng kịp nhìn thấy tôi. Hai đôi mắt nhìn nhau sững sờ, bối rối.
Để tránh khó xử, tôi nhẹ gật đầu lễ phép chào rồi kéo cô em gái đi cùng vào phía trong. Tình huống này khiến tôi cứ vẩn vơ suy nghĩ mãi. Mẹ Kiên sánh đôi với người đàn ông lạ, nhưng vẻ tình tứ không khác gì vợ chồng. Lẽ nào mẹ Kiên ngoại tình? Câu hỏi này bám lấy tôi suốt cả ngày hôm đó.
Không để tôi thắc mắc lâu, ngay ngày hôm sau, mẹ Kiên đã gọi điện cho tôi, giọng nhẹ nhàng: “Nếu cháu có thời gian, bác cháu mình gặp nhau tâm sự một chút nhé”.
Tất nhiên, tôi không từ chối, thậm chí còn chuẩn bị đến cuộc hẹn với một sự tò mò khủng khiếp. Chỉ là tôi không ngờ được, trong cuộc gặp ấy, mẹ bạn trai tôi thẳng thắn thừa nhận, người đàn ông đi cùng bác ấy hôm đó chính là nhân tình của bà.
Tôi có thể tóm tắt nội dung cuộc nói chuyện giữa mẹ Kiên và tôi thế này: Bác ấy nói, bác ấy yêu chồng, chưa từng hết yêu. Với khoảng cách chênh lệch 12 tuổi, trong mắt chồng mình, bác ấy vẫn luôn còn trẻ. Và sự thật đúng là như vậy.
Trước đây, khi còn dạy học, bác trai là một thầy giáo tận tâm với nghề. Ông say mê đọc sách, nghiên cứu. Ông yêu nghề, yêu học trò. Nhưng thu nhập của một thầy giáo vô cùng chật vật.
Bản thân không học hành cao nhưng lại lấy một người chồng trí thức, bác ấy luôn tự nhủ mình phải cố gắng kiếm tiền. Để trang trải cuộc sống, bác ấy buôn bán không kể thứ gì. Chỉ cần là kiếm ra tiền, vất vả bao nhiêu cũng không nề hà.
May mắn, bác ấy có nhan sắc, ăn nói có duyên, bán gì cũng đắt hàng. Từ buôn bán lặt vặt, nhỏ lẻ. dần dần bác mở cửa hàng, làm đại lý cho các doanh nghiệp rồi mở của hàng riêng. Để có được cơ ngơi tốt như bây giờ, là những vất vả không thể nào đong đếm.
Chính vì điều này, chồng bác ấy luôn nể trọng vợ, con trai cũng tự hào về mẹ vô cùng. Chỉ có điều, họ không biết, phụ nữ ra ngoài làm ăn không dễ dàng, đôi khi biết có cám dỗ cũng không thể tránh.
Mối quan hệ của bác và người đàn ông mà tôi gặp, ban đầu chỉ là mối quan hệ lợi ích, dựa dẫm nhau mà làm ăn. Nhưng rồi “lửa gần rơm”, lâu ngày nảy sinh tình cảm.
Hai người họ, ai cũng đều có gia đình để giữ gìn, tình cảm đó chỉ là một chút riêng tư giấu diếm, không ai muốn phá vỡ gia đình ai. Như lời bác ấy nói, chuyện nếu nói hết thì dài, người ngoài cuộc cũng khó lòng hiểu và thông cảm được.
Bác ấy bảo với tôi: “Chuyện này, coi như bác xin cháu giữ kín giúp bác. Đó cũng là cách cháu giúp Kiên giữ vững một mái ấm gia đình”. Tôi đã gật đầu, đã hứa sẽ giữ bí mật. Nhưng cũng kể từ khi đó, mỗi lần ngồi cạnh bạn trai, nhìn anh nói cười tự hào kể về gia đình, tự hào về mẹ, tim tôi lại nhói lên.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn đến nhà anh chơi rồi ở lại ăn cơm. Vẫn là không khí gia đình tràn ngập hạnh phúc tiếng cười ấy nhưng sao tôi lại nhìn thấy bố Kiên và Kiên thật tội nghiệp, còn mẹ anh thì giả tạo biết chừng nào. Tôi nhận ra bố con Kiên thật ra đang sống trong hạnh phúc bằng một vỏ bọc dối lừa và tôi là một đồng phạm trong sự dối lừa ấy.
Tôi yêu Kiên và muốn làm vợ anh, nhưng từ khi ôm bí mật của mẹ anh vào lòng, tôi luôn cảm thấy mình là người có lỗi. Tôi không thể nói cho bạn trai mình biết, thực ra người mẹ xinh đẹp, giỏi giang anh luôn tự hào kia đang phản bội bố anh có nhân tình bên ngoài.
Và đối với mẹ anh, dù muốn hay không, tôi đã bớt đi mấy phần tôn trọng. Tôi chỉ ước giá như hôm ấy mình đừng tình cờ bắt gặp. Giá như tôi cũng giống như bố anh và anh, hồn nhiên trong niềm hạnh phúc vui vẻ ấy.
Tôi biết rõ, nếu chuyện này lộ ra, hậu quả sẽ thế nào. Chẳng lẽ bây giờ, và cả nếu sau này khi làm vợ Kiên, tôi vẫn cứ phải ôm bí mật này mãi mãi. Làm như vậy, tôi có sai hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.