Tôi không dám yêu ai sau lần thân mật với anh trai bạn thân
Nhiều lần bạn thân hỏi tôi sao dần xa cách, tôi chỉ nhắn bận công việc, không dám nhắc tới mối tình chưa nở đã tàn cùng lời nói dối của anh trai bạn, khiến tôi nhiều năm sống trong dằn vặt.
Tôi tên Mai, năm nay 30 tuổi, hiện làm nhân viên văn phòng ở Hà Nội. Có một chuyện tôi đã cất giấu rất lâu trong lòng mình, muốn tâm sự để có thể giải thoát bản thân khỏi nỗi ám ảnh đã theo tôi nhiều năm qua.
Tôi từng thầm thích anh trai của bạn thân mình. Một cảm giác rất ngây ngô, rất vụng về, kiểu rung động đầu đời mà tôi không dám gọi tên.
Anh hơn tôi 5 tuổi, làm thợ cắt tóc ở nhà, cao và rất đẹp trai, ăn nói nhỏ nhẹ. Mỗi lần sang nhà bạn chơi, nhìn thấy anh, tim tôi lại đập nhanh hơn một chút, nhưng tôi luôn giấu kín, sợ bạn biết.
Mọi chuyện bắt đầu từ một lần tôi đến tiệm cắt tóc của anh. Chỉ là vài câu hỏi han vu vơ, vài lời trêu đùa bâng quơ, nhưng với một đứa con gái vừa học xong lớp 12, chưa từng yêu ai, chưa từng biết “yêu” thật sự là gì như tôi, từng câu nói ấy lại khiến lòng tôi chao đảo.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình được để ý, chứ không còn là bé con nữa.
Sau đó, anh chủ động nhắn tin. Ban đầu chỉ là hỏi han, rồi dần dần là những câu thả thính nửa đùa nửa thật. Chúng tôi lén nhắn tin với nhau, giấu bạn tôi. Lúc ấy, tôi nghĩ đó chỉ là một rung động nhỏ, không làm tổn thương ai.
Anh nói thích tôi. Anh bảo tôi đặc biệt. Anh nói muốn nghiêm túc, nhưng muốn tôi “là của anh” trước thì mới chính thức yêu nhau. Tôi đã do dự. Tôi sợ, nhưng cũng tò mò, cũng tin.
Tôi chưa từng yêu ai, chưa từng trải qua những cảm xúc ấy, nên khi đứng trước một người đàn ông tỏ ra từng trải, dịu dàng và kiên trì, tôi đã yếu lòng.

Sau tình một đêm với anh trai bạn thân, tôi không còn dám yêu ai vì sợ bị lừa dối (Ảnh minh hoạ: marriage).
Hôm đó, tôi theo anh vào nhà nghỉ. Tôi không nhớ rõ mình đã khóc hay chưa, chỉ nhớ cảm giác vừa sợ hãi, vừa cố tin rằng đây là khởi đầu của một tình yêu. Tôi trao đi lần đầu của mình với tất cả sự cả tin của một đứa con gái chưa kịp lớn.
Nhưng sau đó, anh biến mất. Tin nhắn không được trả lời. Cuộc gọi chỉ toàn thuê bao. Tôi hoảng loạn, nhắn liên tục, gọi liên tục, chỉ mong gặp anh để hỏi một câu cho rõ ràng. Nhưng không có gì cả. Anh cắt đứt liên lạc sau khi lấy đi thứ tôi giữ gìn nhất.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày tôi sống trong khổ sở. Tôi không dám kể với bạn thân, cũng sợ mình có thai, tôi lén mua đủ loại thuốc. Tôi càng không dám làm ầm lên, vì sợ người ta sẽ hỏi: “Sao lại dại thế?”, “Sao không biết giữ mình?”. Tôi chọn cách im lặng, âm thầm chịu đựng.
Trớ trêu thay, mỗi lần bạn rủ đến nhà chơi, tôi vẫn phải đối diện với anh. Thậm chí, tôi vẫn có chút mong chờ được gặp anh để nói rõ.
Thế nhưng khi gặp tôi, anh vẫn cười nói bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn tôi thì lúng túng, hoảng sợ, không biết phải nhìn vào đâu. Ở nơi không có bạn thân, anh lại tiến tới, có những cử chỉ thân mật với tôi, khiến tôi sợ hãi, chỉ biết trốn chạy.
Có lúc tôi tự hỏi, với anh, phải chăng tôi chỉ là một món đồ chơi mới lạ, ngây thơ, là một cuộc chơi thoáng qua. Còn với tôi, đó là một vết thương kéo dài rất lâu.
Tôi sống trong cảm giác tội lỗi, xấu hổ và mất mát. Tôi trách anh một, trách mình mười. Giá như ngày ấy tôi đủ tỉnh táo. Giá như tôi biết rằng không phải lời hứa nào cũng đáng tin, và không phải ai nói yêu cũng thật lòng.
Tôi đã lớn lên từ cú ngã đó. Tôi dần xa cách người bạn thân từ nhỏ của mình, tìm đủ mọi cách không đến nhà chơi, từ chối những lời mời của cô ấy để tránh né, không dám nhìn nhận vào sai lầm đầu đời của mình.
Sau này, khi học đại học, vài lần anh ta nhắn tin cho tôi qua mạng xã hội, hẹn gặp mặt, nói vẫn còn tình cảm với tôi trong khi đã có bạn gái và tính chuyện cưới hỏi, khiến tôi càng ghê tởm.
Từ ngày đó, tin nhắn của bạn thân tôi cũng chẳng trả lời nữa. Cô ấy từng trách móc tôi vì bỗng dưng trở nên xa lạ. Nhưng tôi chỉ muốn chấm dứt tất cả những mối liên hệ liên quan đến người đàn ông đó.
Sai lầm ngày ấy khiến tôi gặp cản trở về tâm lý khi tiếp xúc với những người đàn ông tán tỉnh mình. 30 tuổi, tôi vẫn chưa dám yêu thêm một ai. Tôi sợ mình lại gặp phải những người đàn ông lừa dối như vậy.
Bố mẹ thúc giục tôi đi xem mắt, cưới chồng. Nhưng mỗi lần chuẩn bị tiến thêm một bước, tôi lại lo sợ. Tôi không biết làm cách nào để giải thoát cho mình. Tôi cũng muốn được yêu.
Xin cho tôi lời khuyên.
Ngọc Mai
(Hà Nội)