Tôi là người đàn bà đến sau, kéo anh khỏi cuộc đời đổ nát

PV 20/01/2026 05:30

Một năm sau trận vỡ nợ, anh sống trong tình trạng kiệt quệ cả về vật chất lẫn tinh thần.

Tiền bạc âm sâu, công việc không có, niềm tin vào bản thân gần như bằng không. Những ngày ấy, anh tiêu cực, trầm cảm, có lúc đã đứng rất lâu trên cầu, nghĩ đến việc buông mình xuống để kết thúc tất cả, coi đó như một cách giải thoát.

Anh rời đi với hai bàn tay trắng, để lại tài sản duy nhất là căn nhà cho vợ cũ.

Vào Nam lập nghiệp, trong lúc bản thân gần như không còn gì, anh vẫn chắt chiu, vay mượn từng tháng để gửi tiền lo cho mẹ con chị. Những khoản tiền ấy, tôi vẫn còn lưu giữ đầy đủ qua từng bản sao kê ngân hàng.

Thế nhưng đổi lại, thứ anh nhận được chỉ là những lời đay nghiến, trách móc của chị: “Ít học nên không biết làm ăn”, “đàn ông mà bất tài”… Những câu nói ấy, khi rơi vào một người đã gục ngã, nó đau lắm.

Tôi xuất hiện. Không phải như một phép màu, mà là một người đủ kiên nhẫn để ngồi xuống cùng anh, nhìn thẳng vào sự thật và làm lại từ đầu. Chính tôi là người đã đồng hành cùng anh trên con đường trả nợ, từng đồng một, không bỏ sót.

Tôi là người đàn bà đến sau, kéo anh khỏi cuộc đời đổ nát - 1

Tôi là người đàn bà đến sau, kéo anh khỏi cuộc đời đổ nát (Ảnh minh họa: Pexels).

Căn nhà chị đang ở, chiếc xe chị đang đi, đến tận bây giờ anh vẫn đang trả góp. Khi thấy anh bắt đầu gượng dậy, công việc khá lên, chị trả con lại cho anh nuôi, nhẹ nhàng như trút đi một gánh nặng.

Những ngày anh và chị ly hôn là quãng thời gian anh không bao giờ quên. Bố mẹ anh ốm đau liên miên, con nhỏ bệnh tật, con gái lớn bước vào năm học mới, còn bản thân anh cũng kiệt sức vì bệnh.

Nhưng trong suốt quãng thời gian ấy, anh không thấy chị xuất hiện dù chỉ một lần. Chị chỉ có mặt vào những dịp lễ, Tết, chụp những bức ảnh thật đẹp, đăng lên mạng xã hội như muốn chứng minh chị vẫn có một gia đình đủ đầy.

Ngày sinh nhật con, dù anh là người trực tiếp nuôi cháu, chị vẫn chìa tay nhận từ anh 5 triệu đồng để “đến dự sinh nhật”. Con gái lớn học năm nhất đại học, có lẽ chị cũng không biết con đang trọ ở đâu. Từ học phí, tiền sinh hoạt, tiền nhà trọ, đều là anh và tôi lo cho con bé từng chút một.

Trước khi đến với anh, chị đã từng có một đời chồng và 2 người con nhưng chị cũng không nuôi đứa nào. Đến với anh, rồi rời đi, chị lại buông tiếp 2 đứa con cho anh. Anh không oán trách nhưng nỗi buồn thì vẫn bủa vây mỗi ngày.

Khi đồng nợ cuối cùng được trả xong, anh lại ngã bệnh. Lúc ấy, tiền trong tay tôi cũng không còn bao nhiêu. Anh khóc trong điện thoại, giọng nghẹn lại: “Thôi không chữa nữa em nhé, kệ đi. Anh làm khổ em nhiều quá rồi”. Tôi im lặng một lúc rồi nói với anh: “Hãy gọi cho bố mẹ em, để nghe xem ý các cụ thế nào”.

Khi biết anh mắc bệnh, bố tôi, một người đàn ông hơn 70 tuổi ngay trong ngày đã ra ngân hàng đã rút toàn bộ sổ tiết kiệm. Số tiền 400 triệu đồng cả đời ông dành dụm để phòng lúc tuổi già, ông đã đưa cho anh không một chút do dự.

Bố tôi đưa tiền cho anh và nói: “Nếu bác sĩ bảo không chữa được thì 2 đứa cứ vui vẻ sống nốt quãng đời còn lại. Còn nếu chữa được, con gái bố còn căn nhà, cần bán thì bố cũng ủng hộ”.

Hai tháng trời, tôi và anh rong ruổi từ Bệnh viện 108, Bạch Mai, rồi đến K Tân Triều. Những ngày chờ kết quả ở viện K, cả hai chỉ biết ôm nhau khóc. Không phải anh sợ chết, mà anh sợ để lại 2 đứa con bơ vơ. Anh sợ món ân tình dành cho tôi, cho gia đình tôi, anh chưa kịp trả.

Rồi điều kỳ diệu cũng đến. Anh từng bước bình phục, như được trao thêm một cơ hội để làm lại từ đầu cùng tôi.

Công việc của anh dần khởi sắc, một phần nhờ sự nâng đỡ của anh em, bạn bè bên nhà tôi. Nhưng tôi hiểu hơn ai hết, để có được ngày hôm nay, anh đã nỗ lực đến kiệt cùng, lặng lẽ chứng minh năng lực và giá trị của chính mình. Sau vài năm bền bỉ, anh đã có thể tự đứng vững, không còn dựa vào bất kỳ ai.

Còn vợ cũ của anh giờ vẫn thi thoảng nhắn tin xin anh tiền. Tôi không dám nói chị là người tệ nhưng khi một người đàn ông ở đáy sâu nhất của cuộc đời, chị không đồng hành, không nuôi con, mặc kệ tất cả như vậy thì chị lấy tư cách gì để cầm những đồng tiền từ anh nữa?

Tôi viết những điều này không phải để trách cứ, càng không phải để hơn thua. Chỉ mong những người phụ nữ, khi cầm đồng tiền của chồng cũ, hãy nghĩ thêm một chút. Chu cấp không phải là nghĩa vụ vô điều kiện, càng không phải thứ đương nhiên mình được hưởng.

Đằng sau mỗi đồng tiền là mồ hôi, là áp lực, là những đêm mất ngủ và cả những lần đứng giữa ranh giới sống chết của một con người.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/toi-la-nguoi-dan-ba-den-sau-keo-anh-khoi-cuoc-doi-do-nat-20260119160609672.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/toi-la-nguoi-dan-ba-den-sau-keo-anh-khoi-cuoc-doi-do-nat-20260119160609672.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Tôi là người đàn bà đến sau, kéo anh khỏi cuộc đời đổ nát
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO