Tôi lo cho mẹ chồng nhiều nhưng vẫn bị bà mắng chửi và từ chối trông cháu

26/01/2026 15:50

Bà khóc, nói rằng chúng tôi không cần nhờ bà chăm, bà nhớ cháu cũng không dám đến, chỉ dám mở ảnh ra xem.

Năm 2024, tôi sinh một cậu con trai kháu khỉnh, bụ bẫm. Có con lúc 28 tuổi, tôi nghĩ mình đủ trưởng thành để tìm hiểu và áp dụng các phương pháp nuôi con hiện đại. Tôi nuôi con theo EASY, may mắn con hợp tác tốt, sinh hoạt đúng lịch. Nhờ vậy, thời gian ở cữ của tôi khá nhẹ nhàng. Tôi vừa tranh thủ làm thêm tại nhà, vừa chăm con, vừa lo cơm nước cho chồng đi làm mà không cần nhờ đến sự hỗ trợ của hai bên nội ngoại. Suốt thời gian đó, chỉ có hai mẹ con tự chăm nhau.

Khi hết thời gian nghỉ thai sản, tôi buộc phải quay lại công việc vì công ty còn nhỏ, chưa thể thiếu người. Lúc này, vợ chồng tôi cần sự giúp đỡ của ông bà. Chúng tôi gọi điện nhờ bà nội lên trông cháu giúp, nhưng bà trả lời: "Tao đang ốm đau, què quặt thế này, làm sao trông được cháu". Tôi thật sự sốc. Bà mới 53 tuổi, bình thường mỗi năm vẫn đi buôn vài chuyến, mỗi chuyến cả hai tháng. Những bệnh bà nói chủ yếu là đau chân, đau tay do tuổi tác và thoái hóa xương khớp, những bệnh người già khá phổ biến.

Không nhờ được bà nội, chúng tôi quay sang nhờ bà ngoại. Bà vừa lên thì hôm sau cụ ngoại bị ốm nặng, phải cấp cứu nằm ICU. Bà ngoại buộc phải về chăm cụ. Khi đó, chồng tôi mới nói bà nội thực ra chỉ nói vậy vì nghĩ tôi muốn bà ngoại lên chăm, nếu thật sự cần thì cứ gọi lại, bà sẽ lên. Sau cùng, bà nội cũng lên trông cháu.

Tôi lo cho mẹ chồng nhiều nhưng vẫn bị bà mắng chửi và từ chối trông cháu

Bà lên giữa tuần. Tôi đề nghị chồng xin nghỉ vài hôm ở nhà để bà quen lịch sinh hoạt của con. Tôi hướng dẫn bà giờ ăn, giờ ngủ, giờ chơi theo EASY 2-3-4. Sau nửa tuần, bà cũng nắm được nếp sinh hoạt, con tự ngủ, không cần bế ẵm nhiều. Thế nhưng sang tuần sau, khi chồng tôi đi làm lại, bà bắt đầu đòi về với lý do ho nặng, ốm yếu, phải về chữa bệnh. Chị chồng khuyên nhủ, bà mới ở lại và được đưa đi khám. Chồng tôi đưa bà 10 triệu, khám xong hết 7 triệu, bà trả lại 3 triệu. Uống thuốc, bà đỡ hơn, tôi nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn.

Nhưng sang tuần thứ hai, bà lại đòi về vì đau chân. Tôi khuyên bà ở lại vì chân đau đã nhiều năm, lúc rảnh bà không đi chữa, giờ cháu còn nhỏ lại đòi về. Bà kêu đau mông, đau chân, đứng nấu cơm cũng đau. Tôi nói nếu bà không nấu được thì tối vợ chồng tôi tự lo. Thực tế, từ ngày bà lên, sáng nào tôi cũng dậy từ 5h30 để nấu cơm sáng cho chồng, chuẩn bị sẵn cơm trưa để bà chỉ việc hâm lại ăn. Tôi đi làm cách nhà 25 km, mỗi ngày mất gần hai tiếng đi đường. Bé nhà tôi ngoan, tự chơi, tự ăn, bà không phải bế bồng nhiều. Thế nhưng bà vẫn liên tục than mệt.

Bà đề nghị gọi bà ngoại lên trông thay. Tôi nói bà ngoại đang chăm cụ bệnh nặng, nhà ngoại neo người. Bà nội lại hỏi sao nhà ngoại không còn ai. Lúc đó tôi thực sự không chịu nổi, đành nói rõ hoàn cảnh và nhờ bà cố gắng giúp đến khi con cứng cáp hơn. Bà ở thêm được một tuần rồi lại đòi về để đi buôn dịp Tết. Tôi năn nỉ, nói sẽ gửi tiền tiêu Tết để bà không phải lo, vì con còn quá nhỏ. Những năm trước, Tết tôi biếu ông bà 10 triệu, năm đó biếu 15 triệu vì không đi buôn được nhưng bà vẫn không đồng ý. Tôi buột miệng hỏi: "Về quê mẹ có được ngồi không? Bố có nấu cơm cho mẹ không?". Sau cùng, tôi nói nếu bà thấy quá khó thì giúp nốt tuần đó, ra Tết tôi sẽ nghỉ việc ở nhà trông con.

Tết năm ấy, bà về trước chúng tôi hai ngày. Chồng tôi ở nhà trông con vì nghỉ sớm hơn tôi. Đây thật sự là giọt nước tràn ly. Tôi thấy mình chưa từng đối xử tệ bạc với bà: từ ngày cưới, vợ chồng tôi từng đưa ông bà đi du lịch, mua thuốc Nhật cho bà, lo tiền viện phí, quà cáp ngày lễ, Tết, đóng bảo hiểm cho ông bà mỗi năm hơn 30 triệu. Bà lên nhà tôi chơi chưa bao giờ phải lo cơm nước, có khi ở cả tháng tôi lo hết. Ngược lại, tôi chưa từng được bà hỏi han khi về quê, chưa từng được nấu cho bữa cơm. Về quê trưa muộn, tôi vẫn phải tự lo ăn uống. Những điều đó tích tụ dần thành nỗi mệt mỏi.

Tết năm đó, khi bà nội về trước, hai ngày sau vợ chồng tôi mới về, chắc khoảng 27 Tết. Lúc về đến nhà, thấy bà đang gói bánh chưng. Trưa hôm ấy, hai vợ chồng đang ngủ thì bà gọi điện cho chồng tôi, nói có đánh nhau. Chồng tôi trả lời đại khái "đánh nhau thì kệ họ", rồi hai vợ chồng ngủ tiếp. Bà gọi lại lần nữa nhưng chúng tôi không nghe. Khoảng 3 giờ chiều, khi hai vợ chồng đang ngồi chơi với con lúc đó mới hơn 7 tháng tuổi, bà lên tận nơi chửi mắng. Bà nói: "Hai vợ chồng mày định ngồi ôm con thế à? Gọi không biết ý mà xuống, cứ ngồi đấy thì tao làm mệt chết đi được". Nói xong bà cáu giận bỏ xuống dưới. Hai vợ chồng tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không hiểu bà bận là bận việc gì. Nhà chồng tôi không buôn bán gì, việc dọn dẹp Tết cũng chỉ là quét nhà, lau dọn bình thường.

Đây là năm thứ hai tôi ăn Tết ở nhà chồng. Năm đầu tiên, tôi từng dọn dẹp nhà cửa, lau cầu thang, cửa kính. Nhưng làm xong, bà chỉ nói một câu là lau bẩn, bà phải làm lại hết. Từ đó tôi không bao giờ làm nữa vì có làm cũng không thể vừa ý bà. Hai vợ chồng tôi đi làm đến tận những ngày cuối năm, công việc bận rộn, mỗi ngày đi làm gần 25 km, mất khoảng bốn tiếng trên đường. Đêm tôi còn phải dậy vắt sữa để ban ngày bà cho cháu uống. Tôi cũng mệt, cũng cần nghỉ ngơi nhưng dường như với bà, như thế vẫn chưa đủ.

Tối 30 Tết, bà đi chơi nhà cụ sau bữa cơm. Ở nhà, tôi đã nấu xôi xong, bố chồng luộc gà để cúng nhưng bà vẫn cho rằng mình làm nhiều, vẫn kêu ca. Sáng mùng một, tranh thủ lúc con chưa dậy, tôi dậy sớm chuẩn bị vài món đơn giản để bố chồng cúng: thịt bò xào, nem rán, canh rau. Bà dậy không cần làm gì nhưng vẫn hằn học, cau có như thể cả thế giới có lỗi với bà. Tôi hỏi chồng, anh chỉ bảo "kệ mẹ đi". Mấy ngày Tết trôi qua, tôi về ngoại từ mùng hai.

Năm ngoái là năm con nhà cậu, em trai mẹ chồng cưới. Bà dặn tháng sau cưới thì hai vợ chồng về. Đợt đó con cậu cưới là thứ bảy và chủ nhật. Tối hôm thứ sáu bà điện nói với chồng tôi cái gì đó, chỉ thấy chồng tôi khó chịu nhưng tôi hỏi thì anh không nói. Nửa tiếng sau, bà gọi cho tôi, hỏi mấy giờ hai vợ chồng về quê. Tôi nói sáng mai cho con ăn xong, khoảng 8 giờ xuất phát từ Hà Nội. Ngay lập tức bà mắng xối xả, cho rằng nhà có việc mà không về sớm, con cái bế một chút không sao, đáng lẽ phải về từ hôm trước để giúp đỡ. Tôi run rẩy, nóng bừng người và tắt máy. Tôi nói với chồng rằng mẹ nói với tôi như vậy là không chấp nhận được. Chồng chỉ nói: "Vợ trách chồng thì được gì, giờ chồng làm gì được nữa".

Sau Tết, tôi nghỉ việc ở nhà trông con. Trước đây, dù bà không gọi, tôi vẫn chủ động mỗi tuần gọi về vài lần để bà nói chuyện với cháu. Nhưng sau những chuyện đã xảy ra, tôi không còn mặn mà nữa, cũng không nhờ bà trông cháu. Vì thế, có khi cả tháng bà mới gọi cho cháu một lần. Dịp nghỉ lễ 10/3, tôi không về quê nội vì thực sự không còn muốn quay lại gia đình đó. Tôi bị sốc khi vô tình đọc được tin nhắn chị chồng kể cho chồng tôi rằng trong ngày giỗ tổ, bà khóc, nói rằng chúng tôi không cần nhờ bà chăm, bà nhớ cháu cũng không dám đến, chỉ dám mở ảnh ra xem. Tôi không biết nói gì, nhưng vì đó là tin nhắn đọc trộm nên chỉ giữ trong lòng.

Khi con được hơn 8 tháng rưỡi, tôi gửi con học ở lớp tư thục gần nhà để đi làm. Trộm vía con ngoan, chỉ ốm vặt. Giờ con hơn 18 tháng, công việc của tôi ổn định, gần nhà, cuộc sống trôi qua khá yên bình. Từ đó, tôi không còn chủ động gọi điện nói chuyện với bà nội nữa. Nếu bà muốn nói chuyện với cháu, vài tuần hoặc cả tháng sẽ gọi cho chồng tôi. Mẹ tôi khuyên nên bỏ qua để chồng nhẹ lòng, tôi hiểu nhưng thật sự không làm được. Chồng tôi là người chồng tốt, tôi không muốn làm anh buồn nhưng cảm xúc trong lòng không thể giả vờ.

Đây là năm thứ ba tôi làm dâu, cuộc đời còn dài, tôi không thể mãi sống trong cảm giác này. Nhưng tôi cũng không biết nên thay đổi thế nào, khi có lẽ chỉ mình tôi phải điều chỉnh, còn cách bà đối xử với tôi thì vẫn vậy.

Khánh Ngân

Theo vnexpress.net
https://vnexpress.net/me-chong-khong-cham-chau-toi-bieu-me-chong-tien-va-lo-du-thu-nhung-ba-van-tu-choi-trong-chau-va-chui-mang-toi-tham-te-5008541.html
Copy Link
https://vnexpress.net/me-chong-khong-cham-chau-toi-bieu-me-chong-tien-va-lo-du-thu-nhung-ba-van-tu-choi-trong-chau-va-chui-mang-toi-tham-te-5008541.html
    Nổi bật
        Mới nhất
        Tôi lo cho mẹ chồng nhiều nhưng vẫn bị bà mắng chửi và từ chối trông cháu
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO