Tôi mang bầu, mẹ chồng cất đồ ngon vì sợ tôi ăn hết
Tôi tâm sự với chồng, anh nói tôi còn may mắn vì “nước sông không phạm nước giếng”, nhiều con dâu khác còn khổ hơn.
Tôi và chồng đăng ký kết hôn từ tháng ba. Khi đó gia đình chồng nói chờ hết tang bố chồng vào tháng 7 rồi làm đám cưới. Đến giờ mọi thứ vẫn im lặng, không ai nhắc lại, cũng không có kế hoạch cụ thể nào. Có lúc mẹ và em chồng còn nửa đùa nửa thật rằng nếu cưới chắc phải thuê vàng, vì tiền trong nhà để dành mua nhà cho em chồng. Tôi cười cho qua nhưng trong lòng buồn nhiều hơn là vui.
Tôi từng đem chuyện này tâm sự với chồng, mong anh đứng ra nói giúp với gia đình. Anh chỉ nói rất đơn giản: "Nếu muốn cưới, hai vợ chồng tự để dành tiền tổ chức". Lương chồng tôi 15 triệu đồng, mỗi tháng đưa tôi 10 triệu đồng. Lương tôi 7,5 triệu đồng. Anh nói lương anh để dành, còn lương tôi lo chi tiêu trong nhà. Có tháng tôi bị âm vào tiền của anh khoảng hai triệu đồng.

Tối qua anh hỏi, tôi nói thật. Anh trách tôi chi tiêu hoang phí, ăn uống nhiều, trong khi tôi ăn trưa ở cơ quan, một tuần có vài ngày ăn cơm tối ở nhà. Anh bảo tôi không biết góp phần cho quỹ chung, ít nhất mỗi tháng cũng phải bỏ ra được hai triệu đồng. Lương tôi ít quá, xoay xở tiền sinh hoạt đã gần cạn. Anh còn nói tôi ăn uống tốn kém, ngày hai bữa bánh canh cua, bún thịt nướng là quá nhiều. Rồi anh bảo tôi làm biếng. Trong khi tôi đi làm từ 8h sáng, có hôm ca tối 21h mới về, ca chiều cũng gần 18h tối mới xong. Hôm nào về sớm tôi mới nấu cơm, một tuần khoảng ba lần. Thứ hai được nghỉ nguyên ngày, tôi dành để tổng vệ sinh nhà cửa, giặt giũ khi đồ dơ nhiều. Với anh, như vậy vẫn chưa bao giờ là đủ.
Anh muốn tôi dậy từ 6h sáng để tiễn anh đi làm, pha cà phê cho anh mang theo. Máy đi bộ mua về, tôi phải tập đều, không được bỏ. Nhà cửa một tuần lau dọn một lần là quá ít. Khi tôi nói mệt, anh bảo đã đi làm kiếm tiền thì không được than. Sau khi biết tôi tiêu lẹm vào tiền của anh khoảng hai triệu đồng mỗi tháng, anh yêu cầu tôi trả lại toàn bộ số tiền trước giờ đã đưa tôi giữ, từ nay sẽ không đưa tiền cho tôi nữa. Sau này anh sẽ mở quỹ chung, tiền mua cho gia đình thì dùng quỹ, còn tôi mua gì cho bản thân phải tự trả.
Đến khi tôi có thai, anh cho 5 triệu đồng mỗi tháng để lo những thứ cần thiết cho thai kỳ, còn thiếu hay dư tôi phải tự tính. Mẹ chồng không cho tôi nhập khẩu hay làm thủ tục tạm trú trong nhà anh, sợ tôi lấy nhà hay gì đó. Tôi vẫn còn thông tin cư trú ở quê. Từ khi tôi có thai, bà không lo lắng hay bồi bổ gì cho tôi. Có đồ ngon bà đem giấu, sợ tôi ăn mất. Tôi tâm sự với chồng, anh nói tôi còn may mắn vì "nước sông không phạm nước giếng", nhiều con dâu khác còn khổ hơn.
Càng sống, tôi càng thấy ngột ngạt, không biết mình đang cố xây dựng một gia đình hay phải cố chịu đựng để qua ngày. Tôi thấy mình làm gì cũng không bao giờ là đủ, còn những mệt mỏi trong lòng chẳng biết chia sẻ cùng ai. Mong được các bạn chia sẻ.
Huyền Vân