Tôi muốn bỏ chạy sau một năm cùng bạn gái “ăn trái cấm”
Đối diện với sự phản đối của bố mẹ bạn gái, chúng tôi quyết định sẽ có thai trước để rộng đường tiến tới hôn nhân. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính.
Tôi và bạn gái yêu nhau hơn 2 năm và cuộc tình này không được gia đình cô ấy ủng hộ. Lý do đơn giản, vì nhà tôi nghèo hơn nhà cô ấy. Bố mẹ tôi chỉ là công nhân, không phải cán bộ như bố mẹ cô ấy. Bản thân tôi cũng chỉ là một chàng trai bình thường, không có gì xuất sắc.
Có thể là do duyên số, ngay từ lần đầu gặp, tôi và cô ấy đều như trúng “tiếng sét ái tình”. Chúng tôi dễ dàng quen nhau rồi nhanh chóng tiến đến tình yêu như là định mệnh đã xếp sẵn.
Tôi hiểu được kỳ vọng của bố mẹ bạn gái về chàng rể tương lai. Cô ấy là con gái duy nhất trong nhà, từ nhỏ đã được yêu thương, chiều chuộng. Với điều kiện nhà họ, dĩ nhiên mong muốn con gái mình có thể lấy được một người chồng tốt, môn đăng hộ đối về mọi mặt là lẽ dĩ nhiên.
Vài lần tôi đến nhà chơi, họ không phản đối ra mặt, cũng không niềm nở đón tiếp. Bạn gái nói, bố mẹ đã nhắm sẵn cho cô ấy một chàng trai mà họ cho rằng phù hợp. Nhưng cô ấy lại không có cảm tình với chàng trai đó.

Cô ấy kiên quyết sẽ không từ bỏ tình yêu của đời mình. Tôi thật sự rất xúc động trước tấm chân tình bạn gái dành cho mình. Nếu cô ấy đã không chê, tôi hứa sẽ cùng cô ấy kiên trì bảo vệ tình yêu của hai đứa.
Tôi thật sự không biết ở nhà bố mẹ cô ấy phản đối quyết liệt ra sao, cô ấy đã phải đối diện với những chuyện gì? Nhưng một lần, khi hai đứa ngồi cùng nhau, cô ấy thủ thỉ: “Bố mẹ em rất coi trọng vấn đề đạo đức. Nếu em có thai, bố mẹ sẽ không có lý do gì để phản đối nữa. Hay là chúng ta có con nhé”.
Bạn gái tôi được nuôi dạy trong một môi trường giáo dục tử tế và nề nếp. Từ khi mới yêu, cô ấy luôn nói: “Em không quá nặng nề chuyện nam nữ vượt giới hạn khi yêu nhau. Nhưng em hi vọng, lần đầu tiên của chúng ta chỉ diễn ra khi cả hai đã thực sự sẵn sàng và nghiêm túc tính chuyện tương lai”. Tôi tôn trọng quan điểm của bạn gái. Vậy nên, đề nghị vừa rồi của em khiến tôi bất ngờ.
Khi yêu nhau, ai cũng muốn nửa kia thuộc về mình một cách trọn vẹn cả tinh thần lẫn thể xác. Huống hồ, tôi là đàn ông, kiềm chế ham muốn mỗi khi gần người yêu là một việc khó khăn. Nếu cô ấy đã không ngại có thai trước để làm giấy thông hành tiến đến hôn nhân, tôi chẳng có lý do gì mà không ủng hộ.
Thế nhưng, có một chuyện mà chúng tôi không lường trước được, đó chính là dù đã "thân mật" nhiều lần trong suốt một năm qua, cô ấy vẫn chưa có thai. Tháng nào cô ấy cũng hồi hộp mong chờ để rồi thất vọng.
Để chắc chắn, cô ấy còn tìm hiểu trên mạng, tìm đến bác sĩ phòng khám tư “canh trứng” để tăng khả năng thụ thai, nhưng không rõ vì lý do gì, niềm vui vẫn chưa đến. Khi đứng trước vấn đề này, tôi lại có một nỗi lo khác.
Tôi là con trai duy nhất trong nhà, còn là cháu đích tôn. Dù không nói ra, nhưng ai cũng biết tôi có nghĩa vụ nối dõi giống nòi. Việc tôi và bạn gái đã nhiều lần gần gũi nhưng vẫn không có thai khiến tôi lo lắng. Tôi sợ rằng cô ấy bị vô sinh.
Tôi có tâm sự chuyện của mình cho mẹ tôi, nói rằng chúng tôi muốn có thai trước để “gạo nấu thành cơm”, như vậy bố mẹ bạn gái không phản đối nữa. Nhưng kết quả không như mong đợi, mong chờ mãi vẫn không có thai.
Mẹ khuyên tôi rằng, chuyện tình cảm nếu đã trắc trở từ đầu, tốt nhất không nên cố nữa. Trên đời này, việc gì muốn thành công cũng cần có 3 yếu tố: Thiên thời - địa lợi - nhân hòa.
Chuyện của chúng tôi, người không ủng hộ mà trời cũng không ủng hộ. Càng cố gắng chỉ càng làm khó người khác và làm khó bản thân. Đó là chưa nói đến việc, có thể khả năng sinh sản của bạn gái tôi có vấn đề. Mẹ bảo, tôi nên tìm thời điểm thích hợp nói lời chia tay. Nếu cô ấy khó sinh con, chính mẹ cũng không ủng hộ tôi lấy cô ấy.
Những lời của mẹ khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi biết mình yêu bạn gái và cô ấy cũng yêu tôi. Nhưng khi đứng trước những lựa chọn, tôi lại có chút phân vân, do dự. Dù gì thì bố mẹ bạn gái cũng không thích tôi. Nếu sau này tôi trở thành con rể họ, trong con mắt họ, tôi cũng chỉ là một kẻ “trèo cao” không xứng đáng.
Hơn nữa, nếu cứ chờ có thai để được cưới? Một năm rồi không có thai, vậy thì 2 năm, 3 năm nữa có hay không? Trường hợp chẳng may sức khỏe cô ấy có vấn đề, lại phải chạy chữa, con cái khó khăn thì làm thế nào? Hay là đang lúc chẳng có điều kiện nào thuận lợi thì nên dừng lại?
Dù là nghĩ vậy, tôi vẫn cảm thấy áy náy với bạn gái vô cùng. Tôi không muốn làm một gã trai đểu. Cô ấy đã không ngại làm tất cả những gì có thể để kết hôn với tôi. Giờ chỉ vì cô ấy mãi không có thai mà tôi “chạy làng” thế này, liệu có quá nhẫn tâm?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.