Tôi phải vay 30 triệu tiêu Tết vì chồng đem 250 triệu đi mua vàng
Sợ lỡ cơ hội 'lời vài chục triệu', chồng tôi gom hết tiền tiết kiệm trong năm (180 triệu) cộng thêm thưởng Tết (70 triệu) để đi mua vàng.
Những ngày cận Tết, khi giá vàng liên tục lập đỉnh, chồng tôi gần như ngày nào cũng nhắc đến chuyện "mua vàng ngay kẻo lỡ". Từ mạng xã hội đến các nhóm chat của bạn bè, đâu đâu cũng thấy người khoe chốt lời, người tiếc vì mua muộn. Tôi không ngờ rằng làn sóng FOMO ấy lại đẩy gia đình mình vào một cái Tết phải... vay tiền để chi tiêu.
Thu nhập hai vợ chồng ở mức trung bình khá ở thành phố. Suốt một năm, chúng tôi chắt chiu tiết kiệm được khoảng 180 triệu đồng tiền mặt, coi như khoản dự phòng. Cuối năm, cả hai vợ chồng còn nhận thêm tiền thưởng Tết, tổng cộng khoảng 70 triệu đồng. Số tiền này, theo kế hoạch ban đầu, sẽ dùng cho chi tiêu Tết, biếu hai bên nội ngoại, vé xe về quê và để dành một phần phòng khi có việc gấp.
Nhưng đúng vào thời điểm này, giá vàng tăng mạnh. Chỉ trong hơn một tháng, mỗi lượng vàng tăng thêm hơn 10 triệu đồng, chính thức vượt mốc 173 triệu đồng một lượng. Đồng nghiệp của chồng tôi liên tục kể chuyện "mua là có lời", bạn bè khoe vừa mua đã thấy giá lên. Trong tâm lý FOMO đó, chồng tôi quyết định gom toàn bộ tiền tích lũy cả năm, cộng với toàn bộ tiền thưởng Tết của hai vợ chồng, đem đi mua vàng.
Tôi có băn khoăn và đề nghị giữ lại một phần tiền mặt để lo chi tiêu trước mắt. Nhưng lúc đó, sự hưng phấn trước đà tăng của vàng đã lấn át mọi tính toán. Chồng tôi tin rằng chỉ cần giữ vài tháng là có thể "lời vài chục triệu", còn tiền sinh hoạt thì xoay tạm sau.
>>'Chê vàng 100 triệu nhưng đổ xô đi mua khi lên giá 148 triệu'
Hệ quả đến nhanh hơn chúng tôi tưởng. Chỉ vài tuần sau, các khoản chi Tết bắt đầu dồn dập: biếu hai bên nội ngoại gần 20 triệu đồng, mua sắm và ăn uống khoảng 15 triệu, vé xe về quê cho cả nhà thêm hơn 5 triệu. Tổng chi chưa đến Tết đã vượt 40 triệu đồng. Không còn tiền mặt, chúng tôi buộc phải vay người quen 30 triệu đồng để xoay xở, dù không bị tính lãi nhưng cảm giác mang nợ ngay dịp đầu năm khiến tôi rất nặng nề.
Tôi hiểu giai đoạn này, FOMO là tâm lý rất phổ biến khi thị trường biến động mạnh. Nhưng với tôi, vàng vẫn chỉ là kênh tích lũy an toàn chứ không nên là một khoản đầu tư (dù nhiều người coi là an toàn). Nhất là khi phải dùng chính tiền sinh hoạt và tiền dự phòng ngắn hạn để đầu tư theo cảm xúc thì lại càng rủi ro.
Giá vàng có thể còn lên, cũng có thể điều chỉnh giảm, nhưng khoản nợ thì là điều chắc chắn phải trả trong những tháng đầu năm. Trong bối cảnh thị trường liên tục biến động, thông tin dày đặc, liệu các bạn sẽ giữ bao nhiêu tiền mặt cho nhu cầu thiết yếu, và bao nhiêu để đầu tư?