Tôi thoát bẫy tình tinh vi của “đại gia” nhờ bức ảnh đăng mạng
Ở tuổi 29, giữa áp lực kết hôn và nỗi cô đơn sau những mối tình dang dở, tôi suýt rơi vào bẫy tình tinh vi của một người đàn ông.
Tôi 29 tuổi, cái tuổi không còn quá trẻ để vô tư trước câu hỏi “bao giờ lấy chồng?”. Tôi từng trải qua 2 mối tình, một với chàng trai học cùng trường và một với đồng nghiệp cùng cơ quan nhưng rồi chẳng đi đến đâu.
Sau lần yêu gần nhất, tôi chọn cách dừng lại. Hơn 2 năm, tôi không yêu ai, không hẹn hò, không mở lòng. Tôi nghĩ mình ổn với nhịp sống một mình, cho đến khi những bữa cơm gia đình dần trở nên nặng nề bởi những lời giục giã quen thuộc: “Con cũng lớn rồi!”, “Có ai chưa?”, “Đừng kén chọn quá!”…
Áp lực không đến dồn dập, nhưng đều đặn và dai dẳng. Nhiều ngày cuối tuần, tôi chẳng muốn về nhà vì sợ bố mẹ, họ hàng lại thúc giục. Tôi nghĩ mình 29 tuổi có gì mà phải vội, nhưng dường như người thân của tôi không ai có chung ý nghĩ.
Và rồi, như nhiều người trẻ bây giờ, tôi tải một ứng dụng hẹn hò, không kỳ vọng quá nhiều, chỉ nghĩ đơn giản là cho bản thân thêm một cơ hội.

Ở tuổi 29, tôi may mắn thoát được một cú lừa (Ảnh minh họa: Sohu).
Tôi trò chuyện với khoảng chục người. Có những cuộc nói chuyện nhạt dần sau vài câu chào hỏi, có những người lịch sự nhưng “không cùng tần số”. Cho đến khi tôi gặp anh.
Anh hơn tôi 10 tuổi. Cách nói chuyện chững chạc, quan tâm vừa đủ, không vồ vập nhưng luôn hiện diện đúng lúc. Tôi thấy giữa chúng tôi có nhiều điểm chung, thích du lịch, đọc sách, trang trí nhà cửa… Tôi hình dung anh là một người điềm đạm, sống chậm như tôi.
Sau một thời gian nhắn tin, anh chủ động gửi ảnh cá nhân. Trong bức ảnh, anh ngồi trong một căn nhà với ánh sáng ấm áp, dáng vẻ trưởng thành của một người đàn ông đã ổn định cuộc sống khiến tôi thấy tin tưởng và xao động. Anh chia sẻ, trước đây bản thân chỉ lo làm ăn, kiếm tiền, đến khi ngoảnh lại, bạn bè đã ổn định cuộc sống gia đình, anh thì vẫn một mình.
Anh từng sử dụng dịch vụ mai mối của những công ty nổi tiếng, mất phí hàng chục triệu đồng nhưng cũng chẳng tìm được ai ưng ý.
Khi tham gia ứng dụng này, nhìn bức ảnh đại diện của tôi là một cô gái khuất mặt đang ngồi dưới mái hiên đọc sách, anh lập tức ấn tượng và thấy như có sự thân quen từ lâu lắm. Sau một thời gian trò chuyện, anh thẳng thắn nói muốn tiến xa hơn nếu cả hai thấy phù hợp.
Sau 2 năm không yêu đương, tôi nhận ra trái tim mình vẫn có thể rung động. Tôi thấy mình chờ tin nhắn của anh, thấy vui vì được quan tâm, săn đón. Anh gửi nhiều hình ảnh đời thường hơn như khi đi ăn cùng bạn trong nhà hàng, khi ngồi trong văn phòng hay hình ảnh anh tham gia một buổi họp.
Thậm chí, có lần, anh còn cho tôi nói chuyện với mẹ của anh. Bà gọi tôi là con và trò chuyện vô cùng thân mật. Tôi cảm nhận được sự thân tình, nhưng trong lòng vẫn có một nỗi hoài nghi rất mơ hồ.
Khi tôi đề nghị gặp mặt, anh viện lý do sống khác thành phố, công việc bận rộn, chưa thể sắp xếp. Câu trả lời ấy khiến tôi bắt đầu nghi ngờ.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định đăng ảnh anh lên một hội nhóm của những người dùng ứng dụng hẹn hò, nhờ mọi người kiểm tra giúp. Tôi chỉ mong nhận được một câu trả lời kiểu “chưa gặp bao giờ” để tự trấn an mình.
Nhưng điều tôi tìm ra thật sự ngã ngửa.
Hai cô gái nhắn tin cảnh báo tới tôi. Họ kể rằng người đàn ông ấy là kẻ lừa tình, lang thang trên các ứng dụng hẹn hò để lừa tiền bằng cách rủ đầu tư chung hoặc tán tỉnh rồi gợi ý hai bên gửi hình ảnh riêng tư.
Khi không đạt được mục đích, hắn lộ ra bộ mặt đáng sợ đến mức không ai muốn nhớ lại. Hai cô gái cũng trải qua kịch bản tương tự như tôi gặp phải. Người phụ nữ tự nhận là “mẹ anh” mà tôi trò chuyện có lẽ là đồng bọn của anh ta. Tôi bàng hoàng, tim đập mạnh, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi cảm thấy may mắn vì đã dừng lại đúng lúc, may mắn vì sự ngần ngại của mình không phải là yếu đuối, mà là bản năng tự bảo vệ. Thật mừng là tôi chưa trao đi niềm tin, cảm xúc, hay bất cứ điều gì khiến mình phải hối hận.
Bình tâm lại, tôi nhận ra, người đàn ông gắn mác “đại gia” này đã nghiên cứu rất kỹ trang Facebook cá nhân mà tôi cung cấp. Với chuyên môn của một kẻ lừa đảo, anh ta đã xây dựng kịch bản theo sở thích, tâm lý của tôi để nhằm tạo lòng tin, đánh vào cảm xúc của một cô gái độc thân.
Sau chuyện này, tôi nhận ra rằng, tuổi tác không phải lý do để vội vàng. Tình yêu không nên bắt đầu bằng nỗi sợ bị bỏ lại phía sau, càng không thể đặt vào tay những người không rõ lai lịch.Mỗi cô gái hãy mở lòng nhưng cũng cần tỉnh táo, đừng vội tin vào những lời ngọt ngào phía sau màn hình.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.