Tôi trắng tay vì mẹ để lại toàn bộ nhà, đất thừa kế cho em gái
Bốn mảnh đất, một nhà bốn tầng trung tâm Hà Nội và cả sổ tiết kiệm đều được mẹ sang tên cho em gái, trong khi tôi chẳng có gì.
Mẹ tôi vừa mất cách đây không lâu. Sau tang lễ, nhiều chuyện trong gia đình mới dần vỡ lẽ, khiến tôi rơi vào một trạng thái khó tả: vừa hụt hẫng, vừa bất mãn, vừa tự trách mình.
Tôi năm nay 42 tuổi. Phải thừa nhận rằng trong quá khứ tôi từng khiến mẹ mất niềm tin. Thời trẻ, tôi ham chơi, có lúc nợ nần, và mẹ đã nhiều lần phải đứng ra trả nợ giúp tôi. Tổng số tiền chắc cũng khoảng 500-700 triệu đồng. Có lẽ chính vì những chuyện đó mà trong mắt mẹ, tôi luôn là đứa con trai không đủ tin cậy.
Hai năm cuối đời, mẹ tôi mắc bệnh ung thư. Thời gian đó, tôi là người ở bên mẹ gần như từ đầu đến cuối. Tôi đã ly hôn nên dọn về sống cùng mẹ để tiện chăm sóc. Từ những việc nhỏ nhất như đưa mẹ đi khám, vào viện, lo thuốc men, đến sinh hoạt hằng ngày, tôi đều cố gắng tự tay làm. Tôi nghĩ đơn giản rằng đó là trách nhiệm và cũng là cách để bù đắp cho những sai lầm trước đây.
Em gái tôi lúc đó đang mang thai rồi sinh con nhỏ nên gần như không thể chăm sóc mẹ nhiều trong suốt thời gian mẹ bệnh nặng. Nhưng sau khi mẹ mất, tôi mới biết toàn bộ tài sản của mẹ gồm bốn mảnh đất và một căn nhà bốn tầng ở trung tâm Hà Nội, đều đã được sang tên cho em gái tôi. Không chỉ vậy, cả sổ tiết kiệm cũng đứng tên em. Nói cách khác, tôi gần như không có gì.
>>'Trói chân con cái bằng 2 căn nhà thừa kế'
Hiện nay, em gái chu cấp cho con trai tôi mỗi tháng 5 triệu đồng. Còn tôi, em nói thẳng rằng "chỉ có thể được ở trong nhà". Em nói: "Vì anh từng chơi bời, nợ nần nên mẹ mới chuyển toàn bộ tài sản cho em quản lý".
Tôi hiểu rằng quá khứ của mình là một phần nguyên nhân khiến mẹ không còn tin tưởng. Nhưng điều khiến tôi day dứt là suốt hai năm cuối đời của mẹ, tôi đã ở bên chăm sóc bà từng ngày. Tôi vẫn nghĩ giữa mẹ con với nhau, sự hiếu thảo và những cố gắng sau này cũng có giá trị nào đó.
Có lần tôi chủ động đề nghị em gái bán một mảnh đất, giá khoảng 20 tỷ đồng. Tôi chỉ xin một phần cho mình, và dành hai phần còn lại cho con trai tôi. Nhưng đề nghị đó không được đồng ý. Từ đó, tôi cảm thấy rất ngột ngạt khi ở lại ngôi nhà cũ. Cuối cùng, tôi rời Hà Nội, vào Sài Gòn sống tạm và suy nghĩ lại mọi chuyện.
Tôi vẫn tự hỏi: liệu một người từng mắc lỗi có phải mãi mãi bị nhìn nhận như vậy, ngay cả khi họ đã cố gắng thay đổi? Và trong câu chuyện này, liệu tôi đang quá ích kỷ khi nghĩ rằng mình cũng nên có một phần, hay thực sự tôi đang bị đánh giá bất công dựa trên sai lầm trong quá khứ của mình?