Trải qua nhiều cuộc tình trong 2 năm, tôi vẫn không quên được người cũ
Tôi dùng sự quan tâm của người khác để vá những khoảng trống bên trong mình, rồi khi cái mới mẻ trôi qua, tôi lại rời đi.
Mối tình đầu của tôi kéo dài bốn năm. Khi chia tay, tôi nghĩ mọi thứ rồi sẽ qua nhanh thôi. Vậy mà đến nay đã gần hai năm, tôi mới nhận ra có những thứ không mất đi như mình tưởng. Thời gian trôi qua, tôi thay đổi, cô ấy chắc chắn cũng đã khác. Cuộc sống cuốn mỗi người về một hướng riêng, với những mối quan hệ mới, những lo toan mới. Nhưng có một điều đến giờ vẫn còn nguyên vẹn: tôi vẫn nhớ cô ấy.
Hai năm qua, tôi quen khá nhiều người. Thật sự là nhiều. Có người cá tính, có người dịu dàng, có người sẵn sàng ở bên tôi khi tôi mệt mỏi... nhưng những mối quan hệ đó đến rồi đi rất nhanh. Sau mỗi lần chia tay, người hiện lên trong đầu tôi không phải họ, mà luôn là cô ấy. Như thể trong tôi có một khoảng trống cố định, chỉ mang hình bóng của một người duy nhất.

Nhiều lúc tôi thấy mình khốn nạn. Tôi bước vào những mối quan hệ mới như để lấp chỗ trống, tránh những ngày tháng cô đơn, khi trong lòng vẫn còn nguyên ký ức cũ. Tôi dùng sự quan tâm của người khác để vá những khoảng trống bên trong mình, rồi khi cái mới mẻ trôi qua, tôi lại rời đi. Tôi biết mình đã làm tổn thương họ, dù có thể họ không nói ra. Nghĩ đến đó, tôi không thể bào chữa cho bản thân.
Tôi không dám chắc đó còn là tình yêu hay chỉ là nỗi nhớ. Nhớ những ngày còn trẻ, nhớ cảm giác có một người hiểu mình từ những điều nhỏ nhất, nhớ cả những lần cãi vã, im lặng rồi lại làm hòa, nhớ một phiên bản của chính tôi khi còn ở bên cô ấy. Có lẽ thứ tôi nhớ không chỉ là cô ấy, mà là khoảng thời gian mà tôi từng sống rất thật, yêu bằng cả con tim.
Lại sắp hết năm, tôi vừa chia tay một cô gái dễ thương nhưng hơi trẻ con, nhõng nhẽo và đang rất nhớ người yêu cũ. Tôi rất muốn liên lạc lại với cô ấy nhưng chưa dám. Tôi có nên làm vậy không?
Đức Hải