Từ chối xây nhà bằng tiền của bố mẹ, tôi bị chồng cho là tính toán chi li
"Căn nhà sau khi xây xong sẽ đứng tên hai vợ chồng", câu nói của chồng khiến tôi nhiều đêm thức trắng.
Tôi lấy chồng được 10 năm và đã có hai bé "cả nếp cả tẻ". Vợ chồng tôi đều là nhân viên văn phòng, thu nhập ở mức ổn định chứ không quá dư giả. Tới thời điểm hiện tại, hai vợ chồng đã tích góp được một mảnh đất 120m² phòng thân.
Tôi nghĩ rằng với mức thu nhập hiện tại cùng mảnh đất dự phòng thì cuộc sống của gia đình tôi tạm gọi là ổn. Nhưng dường như với chồng tôi, điều đó là chưa đủ. Gần đây, chồng tôi ngỏ ý xây nhà mới trên mảnh đất 120m² kia.
Điều khiến tôi lo lắng là chồng đề nghị tôi nhờ bố mẹ đẻ bán ngôi nhà và mảnh đất dưới quê để góp tiền xây nhà mới.
Kể ra thì chồng tôi là người có máu làm ăn. Ngoài công việc văn phòng, chồng tôi luôn cố gắng kiếm thêm thu nhập bên ngoài từ vốn sẵn có. Tất nhiên, những công việc trước đây chỉ là mối làm ăn nhỏ lẻ và không nảy sinh nhiều rủi ro.

Chồng đưa ra kế hoạch xây nhà khiến tôi hoang mang (Ảnh minh họa: TD).
Lần này, chồng vẽ ra kế hoạch xây nhà, thú thật lúc đầu tôi thấy khá xuôi tai. Anh đề nghị tôi đứng ra thuyết phục bố mẹ bán căn nhà và mảnh đất ở quê theo định giá 12 tỷ đồng. Sau đó, bố mẹ đưa cho vợ chồng tôi 10 tỷ đồng góp vào xây nhà.
Theo kế hoạch của chồng tôi, ngôi nhà mới sẽ được xây 9 tầng. Từ tầng 1 đến tầng 7 sẽ được thiết kế thành văn phòng hoặc căn hộ cho thuê. Từ đó, vợ chồng tôi sẽ có nguồn thu nhập thụ động hàng tháng.
Hai tầng trên cùng sẽ thiết kế thành penthouse (căn hộ tách biệt ở tầng cao nhất của tòa nhà) để cả gia đình gồm vợ chồng tôi, các con và bố mẹ tôi cùng chung sống. Số tiền 2 tỷ đồng còn lại sẽ để ông bà giữ dưỡng già, du lịch hoặc gửi ngân hàng.
Chồng tôi phân tích nghe rất thuyết phục. Anh nói bố mẹ chỉ có một mình tôi là con gái, lại lấy chồng xa. Hiện tại ông bà còn khỏe thì chưa thấy gì, nhưng đến lúc về già sẽ rất khó để con cái kề cận phụng dưỡng. Nhờ người ngoài chăm sóc thì chúng tôi sẽ không yên tâm.
Trong khi đó, nếu bố mẹ đồng ý bán nhà lên thành phố sống cùng vợ chồng tôi thì vừa được gần con cháu, vừa để chúng tôi tiện bề chăm sóc. Hơn nữa, tiền xây nhà thì vẫn sẽ là tài sản chung, không mất đi được. Sau này, ngôi nhà cũng sẽ thuộc về con cháu của ông bà. Tiền cho thuê hàng tháng là khoản cố định đủ lo cho cả nhà sống thoải mái.
Để tôi yên tâm, anh còn "phủ đầu" rằng căn nhà sau khi xây xong sẽ đứng tên hai vợ chồng. Theo anh, như vậy tôi không phải lo nghĩ và bố mẹ tôi cũng an tâm vì con gái là đồng sở hữu, phòng khi sau này chẳng may xảy ra rủi ro.
Nghe chồng nói đều hợp tình, hợp lý nhưng không hiểu sao trong lòng tôi lại đầy bất an. Tôi tự đặt mình vào trường hợp xấu nhất để suy xét kỹ lưỡng.
Đầu tiên, mảnh đất 120m² kia thực chất đứng tên chồng tôi. Nếu bố mẹ tôi bỏ ra 10 tỷ đồng để xây nhà trên đó, dù sổ đỏ đứng tên hai vợ chồng tôi nhưng chồng tôi sẽ nghiễm nhiên thừa hưởng một nửa giá trị căn nhà 10 tỷ đồng đó.
Mặt khác, bố mẹ tôi từ chỗ có trong tay 12 tỷ đồng dưỡng già, giờ chỉ còn lại 2 tỷ đồng, còn số tiền còn lại đã hóa thành gạch vữa trên mảnh đất của con rể. Giả dụ, nếu vợ chồng tôi có ngày ra tòa, thì chẳng phải bố mẹ tôi tay trắng hay sao?
Kể cả không xảy ra tình huống xấu đó thì bố mẹ tôi đang sống tự do ở quê, lên đây mang tiếng được phụng dưỡng nhưng lại phải sống trong nhà của con rể. Đến lúc xảy ra mâu thuẫn, bố mẹ tôi chẳng phải là không có chốn dung thân hay sao?
Vả lại, bài toán cho thuê một tòa nhà không hề đơn giản, đặc biệt là những “tay mơ” như vợ chồng tôi. Nếu xây xong không cho thuê được sẽ không có tiền để xoay xở. Lúc đó 10 tỷ đồng của bố mẹ tôi vĩnh viễn bị đóng băng trong khối bê tông lạnh lẽo mà thôi.
Nghĩ tới đó, tôi không cầm lòng nổi. Sau nhiều đêm trăn trở, tôi bàn lại với chồng. Tôi cố nói khéo để anh khỏi phật lòng: "Em biết anh tính xa và muốn lo cho cả nhà, nhưng em thấy mình như đang tất tay vào một cửa, chẳng may xảy ra chuyện gì thì không còn đường lui cho bố mẹ".
Anh cau mày, gắt lên như thể bị chạm vào lòng tự trọng:"Em nghĩ ngắn thế thì cả đời cũng chỉ quanh quẩn thôi, không giàu được!". Anh còn buông lời lạnh tanh: "Anh tính cho gia đình được sung sướng mà em lại ngăn cản, chẳng qua là em không tin anh, sợ anh ăn cướp tiền của bố mẹ em chứ gì?".
Nghe anh nói vậy, tôi lặng người. Tôi không còn đủ bình tĩnh để thanh minh, cũng không biết phải nói thêm điều gì để anh hiểu rằng nỗi sợ trong tôi không xuất phát từ sự nghi kỵ, mà từ trách nhiệm của một người con với bố mẹ mình.
Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ nổi. Tôi đứng giữa một bên là viễn cảnh giàu có, sung túc mà chồng vẽ ra, một bên là 12 tỷ đồng tài sản cả đời tích góp của bố mẹ. Tôi bế tắc, không biết mình có nên tin chồng mạo hiểm để bắt lấy cơ hội làm giàu, hay nhất quyết dừng lại trước nguy cơ trở thành đứa con bất hiếu?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trang Vũ