Từng khinh thường kẻ thứ ba, giờ tôi đau đớn khi “nghiện” yêu đàn ông có vợ
Tôi từng là người không khoan nhượng với ngoại tình, tôi ghét điều đó đến mức coi đó là ranh giới đạo đức không thể bước qua.
Trong thế giới quan của tôi ngày ấy, người phản bội dù có bao nhiêu lý do cũng không xứng đáng được cảm thông. Ngoại tình, với tôi, không phải là sai lầm nhất thời, mà là lựa chọn có chủ ý, là sự ích kỷ được ngụy trang bằng những lời biện minh mỹ miều.
Tôi đã từng nghĩ như thế, cho đến khi chính tôi rơi vào bi kịch...

Tôi bị hấp dẫn bởi những người đàn ông có vợ, dù trước đó từng rất ghét bỏ những người ngoại tình (Ảnh minh họa: TD).
Khi phát hiện chồng ngoại tình, tôi chọn ly hôn ngay lập tức. Tôi tin rằng, đó là hành động dứt khoát, đúng đắn, văn minh.
Tôi không cho phép một người từng phản bội bước tiếp trong cuộc đời mình, dù anh ta có quỳ gối xin tha thứ, hứa hẹn sửa sai hay dùng con cái, gia đình để níu giữ.
Tôi ra đi trong sự ủng hộ của nhiều người. Bạn bè khen tôi bản lĩnh. Người ngoài ngưỡng mộ sự tự trọng của tôi. Tôi cũng tự tin rằng mình khác những người phụ nữ cam chịu, nhắm mắt làm ngơ để giữ một cuộc hôn nhân mục ruỗng.
Tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân ấy với niềm kiêu hãnh của một người không thỏa hiệp với sai trái. Nhưng rồi, chính tôi lại trượt dài vào tội lỗi mà trước đây tôi từng lên án.
Những người đàn ông tôi cặp kè sau ly hôn không phải người độc thân. Tôi biết rất rõ điều đó ngay từ đầu. Tôi cũng biết rất rõ mình đang làm gì, đang bước vào vị trí nào trong một mối quan hệ sai trái.
Tôi từng tự hỏi, tại sao người từng ghét việc ngoại tình lại có thể làm chuyện đó?
Câu trả lời cảm xúc khi ấy quá thật. Sự thăng hoa trong những khoảnh khắc lén lút, cảm giác được khao khát, được chọn lựa trong những mảnh thời gian vụn vặt khiến tôi bị cuốn đi. Tôi không phải nạn nhân. Tôi là người chủ động bước vào, dù biết đó là sai. Và chính điều đó khiến tôi đau đớn nhất.
Tôi không còn quyền đứng trên bất kỳ chuẩn mực đạo đức nào để phán xét người khác. Tôi không thể nói rằng mình bị lừa dối, bị lợi dụng hay không biết đối phương đã có gia đình. Tôi biết hết, tôi hiểu hết. Tôi chỉ là người đã chọn sai, rồi tiếp tục ở lại trong cái sai ấy.
Thậm chí tôi còn tự nhủ, tôi không phá hoại gia đình ai cả, những người đàn ông kia mới là kẻ cần có trách nhiệm với vợ con. Lập luận đó nghe có vẻ hợp lý, nhưng lại là thứ khiến tôi rùng mình. Bởi nếu ai cũng dùng lý do đó để tự tha thứ cho mình, thì ranh giới đúng, sai rốt cuộc nằm ở đâu?
Tôi từng căm ghét những người đàn bà chen chân vào hôn nhân người khác. Tôi từng cho rằng họ tham lam, ích kỷ, thiếu tự trọng. Giờ đây, tôi hiểu, họ cũng giống tôi, họ đã để cảm xúc dẫn dắt, và bất chấp hậu quả.
Điều khiến tôi sợ nhất là cảm giác tôi đang dần quen với các mối quan hệ sai trái. Ban đầu là day dứt, sau đó là im lặng chấp nhận, và rồi tôi tự tìm lý do để hợp thức hóa mọi thứ. Khi con người ta bắt đầu dễ dãi với chính mình, mọi chuẩn mực đều có thể bị bẻ cong.
Bản thân tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bị cuốn vào những người đàn ông đã có gia đình. Tôi vẫn tự nhủ rằng mình ghét kiểu quan hệ mập mờ đó, rằng mình đủ tỉnh táo để tránh xa. Thế nhưng, sự thật là sức hấp dẫn từ họ luôn khiến tôi chao đảo.
Những người đàn ông độc thân mà tôi gặp sau ly hôn thường mang theo những câu chuyện khiến tôi e ngại. Người thì thất bại trong hôn nhân vì chính cách họ đối xử tệ bạc với vợ con, người thì mãi không thể gắn bó lâu dài với ai. Tôi không biết đó là định kiến hay bản năng tự vệ, chỉ biết rằng tôi không tìm thấy cảm giác an toàn khi ở cạnh họ.
Còn những người đàn ông đang có vợ lại hiện ra với hình ảnh trái ngược. Họ lịch lãm, thành đạt, từng trải, biết cách quan tâm một người phụ nữ đúng lúc. Họ có sự nghiệp ổn định, có xe cộ đưa đón, có đủ điều kiện để chiều chuộng người tình mà không cần đòi hỏi ràng buộc.
Sau những cuộc tình chóng vánh, tôi bắt đầu sợ chính mình. Tôi không muốn trở thành kẻ thứ ba hết lần này đến lần khác, không muốn tiếp tục sống trong những mối quan hệ sai trái nhưng đầy mê hoặc. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận rằng, chính tôi đã cho phép những mối quan hệ ấy tồn tại, tôi đã không đủ dứt khoát để đóng cánh cửa ngay từ đầu.
Có những đêm tôi tự hỏi, nếu người vợ kia biết chuyện, cô ấy sẽ đau đớn thế nào? Những sai lầm không thể rửa sạch bằng lời biện minh hay sự cảm thông. Tôi chỉ muốn nói rằng, đạo đức không phải là thứ tồn tại vững chắc như chúng ta vẫn tưởng. Nó có thể sụp đổ rất nhanh, nếu ta không đủ tỉnh táo trước những khoảng trống trong lòng mình.
Và có lẽ, hình phạt nặng nề nhất với tôi không phải là sự lên án của người khác, mà là khoảnh khắc tôi nhận ra mình đã bước qua ranh giới, và không thể quay đầu lại. Có ai hiểu cảm giác này của tôi không, tôi phải làm sao để dừng lại hành động đáng xấu hổ của mình đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.