Vàng lên 170 triệu đồng/lượng, chồng buông một câu khiến tôi cứng họng
Tôi rất bất ngờ trước thái độ tức giận, xúc phạm vợ của anh và cảm thấy bị tổn thương nặng nề...
Tôi viết những dòng này trong một buổi tối rất nặng nề. Ngoài kia, giá vàng lại tiếp tục được nhắc đến trên các bản tin với con số khiến nhiều người choáng váng: 170 triệu đồng/ lượng.
Còn trong căn bếp nhỏ của gia đình tôi, không khí bữa cơm tối bỗng trở nên lạnh lẽo, dù mâm cơm vẫn đủ đầy, vẫn là những món quen thuộc tôi nấu suốt gần 20 năm qua.
Vợ chồng tôi từng là những người buôn bán nhỏ. Không giàu nhanh, cũng chẳng trúng mánh lớn nhưng nhờ chăm chỉ, tằn tiện, từng đồng lẻ gom góp suốt nhiều năm, chúng tôi để dành được 30 cây vàng.
Với tôi, đó không chỉ là tài sản, mà là mồ hôi, là những đêm thức khuya dậy sớm, là những lần gồng mình vượt qua khó khăn để giữ cho gia đình ổn định. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác yên tâm khi trong nhà có vàng, như một cái phao phòng khi sóng gió.

Năm ngoái, khi giá vàng lên đến 85 triệu đồng/ lượng, tôi bắt đầu lo lắng. Tôi sợ rủi ro, sợ “lên đỉnh rồi sẽ xuống”, sợ công sức cả đời bỗng chốc bốc hơi. Tôi bàn với chồng bán vàng, gửi ngân hàng cho an toàn. Anh không đồng ý.
Anh là người học kinh tế, anh nói rằng, lãi suất ngân hàng thấp, giữ vàng lâu dài vẫn có lợi hơn, chưa cần tiền thì cứ để đó. Chúng tôi đã tranh luận nhiều lần nhưng cuối cùng, vì tôi là người giữ “chìa khóa” tài chính trong nhà, tôi quyết bán hết.
Anh không trách mắng nữa, chỉ im lặng, rồi nói một câu rất chừng mực: “Nếu đã bán thì đừng gửi ngân hàng, mình tìm mua một căn chung cư hoặc mảnh đất nào để đầu tư”. Tôi lại lắc đầu. Nhà cửa đã ổn, xe cộ đủ dùng, con cái học hành đàng hoàng, tôi không muốn mạo hiểm thêm. Tôi nghĩ giữ tiền mặt, gửi ngân hàng, sống yên ổn là đủ.
Nhưng rồi từ cuối năm ngoái đến nay, vàng cứ tăng không ngừng. 100 triệu đồng/lượng, rồi 150 triệu đồng/lượng… và hôm nay là 170 triệu đồng/lượng.
Mỗi lần nghe tin giá vàng, tôi lại thấy ánh mắt chồng thoáng buồn. Anh không nói nhiều, chỉ đôi khi buông một câu tiếc rẻ: “Giá mà hồi đó mình chưa bán”. Ban đầu tôi còn bỏ ngoài tai, tự an ủi rằng tiền vẫn còn đó, gia đình vẫn êm ấm, đâu mất mát gì. Nhưng càng ngày, những câu nói ấy càng lặp lại nhiều hơn, nặng nề hơn.
Và hôm nay, trong bữa cơm, khi vừa ngồi vào bàn ăn và nghe tin giá vàng. Anh bực tức như nỗi uất ức kìm nén bấy lâu: “Em không biết tính toán thì nên nghe lời người khác”. Tôi rất bất ngờ trước thái độ đó của anh và buông đôi câu khi không giữ được bình tĩnh. Cuối cùng, anh nói như quát vào mặt tôi: “Ngu còn tinh tướng”.
Tôi chết lặng. Câu nói đó không chỉ làm tôi đau, mà còn khiến tôi thấy mình bị xúc phạm sâu sắc. Bao nhiêu năm qua, tôi có thể không giỏi kinh tế, không sắc sảo trong đầu tư nhưng tôi luôn hết lòng vì gia đình. Tôi tằn tiện từng đồng, lo toan từ bữa ăn, giấc ngủ, chuyện học hành của con cái đến đối nội đối ngoại hai bên. Chưa bao giờ tôi nghĩ, chỉ vì một quyết định tài chính, anh lại có thể nói với tôi như vậy.
Điều khiến tôi buồn nhất không hẳn là số tiền “lãi” đã vuột mất nếu giữ vàng đến hôm nay. Tôi buồn vì cảm giác bị phủ nhận, bị coi thường. Gần 20 năm chung sống, vợ chồng tôi hầu như chưa từng to tiếng. Anh đối xử với tôi rất tốt, luôn nhường nhịn, tôn trọng vợ. Tôi vẫn luôn tự hào rằng, mình có một gia đình hạnh phúc, một người chồng tử tế. Vậy mà chỉ vì tiếc tiền bán vàng, mọi thứ dường như chệch đi một nhịp.
Tôi hiểu anh tiếc. Tôi cũng tiếc. Nhưng nỗi tiếc của tôi là âm thầm, là quay vào trong, là tự trách mình đã quá sợ rủi ro. Còn nỗi tiếc của anh, có lẽ vì dồn nén quá lâu, đã hóa thành lời nói làm tổn thương người bên cạnh. Tôi không giận anh vì tiếc tiền, tôi giận vì anh đã quên mất rằng trước khi là “nhà đầu tư”, chúng tôi là vợ chồng.
Bữa cơm kết thúc trong im lặng. Tôi dọn dẹp, anh đứng dậy đi vào phòng làm việc. Căn nhà quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Tôi ngồi lại một mình, nghĩ về số vàng đã bán, nghĩ về những năm tháng vợ chồng cùng nhau gây dựng, và tự hỏi: Liệu một quyết định sai trong đầu tư có đáng để đánh đổi sự tôn trọng dành cho nhau hay không?
Tôi viết bài tâm sự này không phải để trách chồng, cũng không phải để đổ lỗi cho bản thân. Tôi chỉ mong, qua câu chuyện của mình, những cặp vợ chồng khác hiểu rằng tiền bạc có thể mất rồi kiếm lại nhưng lời nói làm tổn thương nhau thì rất khó xóa.
Giá vàng có thể còn lên nữa nhưng giá trị của sự yêu thương, tôn trọng trong hôn nhân, nếu rơi xuống, có khi chẳng bao giờ lấy lại được như cũ?