Viết cho anh nhân ngày lễ Tình nhân: Mình yêu nhau không chỉ một ngày

Lê Giang 14/02/2026 14:34

Khi người ta thật lòng yêu nhau, không chỉ là cùng nhau ngồi ngắm cầu vồng hay ánh sao đêm, mà là cùng nhau đi qua cơn mưa và những đêm dài tăm tối.

Ngày cuối năm, hai mẹ con cùng nhau đi chợ, chen chúc giữa chợ đông người để mua sắm Tết. Con gái chỉ mấy cửa hàng bên đường bày đầy hoa tươi và kẹo Sô-cô-la rồi hỏi mẹ: “Mẹ có mua quà Valentine tặng bố không? Không biết bố có chuẩn bị quà gì cho mẹ không nhỉ?”

Con gái đã bước vào tuổi dậy thì, bắt đầu để ý đến các ngày lễ, để ý đến cách bố mẹ đối đãi với nhau như thế nào. Lúc đó, em nghĩ đến anh, chợt mỉm cười: “Bố sẽ không mua quà đâu, mẹ cũng vậy”. Con gái nghe xong, cũng không hỏi vì sao.

Anh à, tính từ ngày mình yêu nhau, đến nay đã 21 năm tròn. Trong khoảng thời gian ấy, có 5 năm yêu nhau, 16 năm chồng vợ. Trong khoảng thời gian không hề ngắn ấy, chúng mình đã đi qua bao nhiêu ngày lễ Tình nhân.

Em nhớ, ngày mình vừa yêu nhau, Valentin đầu tiên, anh thập thò ở cửa phòng ký túc xá đợi em, trên tay là một bó hồng và vài thanh kẹo ngọt. Lời yêu chưa ngỏ, nhưng sắc hồng như thay lời anh muốn nói. Em vừa muốn từ chối vì ngại, lại vừa sợ làm anh buồn. Từ sau hôm đó, mình yêu nhau mà chẳng cần lời tỏ tình nào cả.

Viết cho anh nhân ngày lễ Tình nhân: Mình yêu nhau không chỉ một ngày - 1
Hôn nhân không chỉ cần tình yêu mà còn cả sự bao dung và thấu hiểu (Ảnh minh họa: Freepik).

Mình đã cùng nhau đi qua mấy mùa lễ tình yêu thời sinh viên trong trẻo như thế. Trên chiếc xe đạp, anh chở em vòng vèo qua từng con phố, qua từng khu chợ đêm tấp nập những người nhìn từng đôi, từng đôi dập dìu, tình tứ bên nhau, lòng rộn lên niềm yêu tuổi trẻ.

Rồi mình ra trường, tất bật xin việc. Sợ em về quê, chờ anh ổn định sự nghiệp quá lâu sẽ lấy chồng, anh vội cưới. Mình về với nhau, bốn bàn tay trắng nghèo xơ xác nghèo. Bố mẹ hai nhà đều làm nông, không có gì hỗ trợ.

Em rời quê, theo anh ra phố thị, chưa kịp xin việc đã cấn bầu. Anh bảo em ở nhà dưỡng thai, công việc đợi sinh con xong rồi tính. Thành phố đắt đỏ, ra khỏi nhà là dùng đến tiền. Một mình anh gồng gánh kinh tế trong nhà. Ngày anh làm công ty, tối về nhận việc làm thêm để đủ tiền trang trải.

Có những thời kỳ công ty ít việc, thu nhập không đủ để chi tiêu. Vợ chồng ăn gì cũng xong, nhưng con nhỏ không thể thiếu bỉm, thiếu sữa mỗi ngày. Dạo đó, tối tối anh lại dắt xe ra khỏi nhà nói ra đầu ngõ đánh cờ. Sau này em mới biết, anh ra đứng đầu phố làm xe ôm chở khách.

Những ngày tháng ấy, cả anh và em hầu như đã chẳng còn quan tâm gì nhiều đến những ngày lễ hay kỷ niệm. Một bó hoa, em quy ra sữa cho con, một món quà nhỏ có thể đủ trả tiền điện, tiền nước.

Có lần, nhìn anh chồng phòng trọ kế bên mang một lẵng hoa to đùng về tặng vợ, anh nhìn em áy náy: “Làm vợ anh, em phải chịu khổ”. Em cầm lấy tay anh, bàn tay mềm mại của chàng sinh viên ngày nào giờ đã thô ráp vì gánh nặng mưu sinh. Em trấn an anh: “Vợ chồng nhà họ chỉ yêu nhau có một ngày hôm nay thôi, những ngày còn lại đa phần đều là cãi vã. Còn anh và em, ngày nào cũng là ngày lễ Tình nhân. Mình yêu nhau đâu chỉ một ngày, phải không?”

Chúng ta đã dìu nhau đi qua những tháng năm khốn khó, chật vật bằng tình yêu như thế. Thoáng chốc, mình đã là vợ chồng 16 năm, con gái, con trai đã bắt đầu lớn. Mình đã có một mái nhà đủ rộng để ở, có một cái xe che nắng che mưa, đã có một ít tiền để dành phòng khi ốm đau, lo cho con cái.

Mua một bó hoa, mua một món quà bây giờ chỉ là chuyện nhỏ, không cần phải cân đếm, đong đo. Nhưng không biết tự bao giờ, em đã chẳng coi hoa hay quà là điều quan trọng, là thủ tục cần có trong những ngày lễ nữa.

Với em bây giờ, mỗi ngày nhìn con cái lớn khôn, khỏe mạnh, ngoan ngoãn đã là một món quà. Mỗi sáng cùng anh rời nhà đi làm, chiều về sum vầy trong bữa cơm cuối ngày, tối tối có thể nằm cạnh nhau kể những buồn vui của một ngày đã là hạnh phúc.

Thỉnh thoảng, ngang qua tiệm hàng hoa, anh vẫn mua hoa về cắm mà chẳng vì ngày lễ gì cả. Thỉnh thoảng, em vẫn mua cho anh một món quà vì biết anh thích, chẳng vì dịp gì cả. Và chúng ta yêu nhau như thế, chẳng cần đợi đến một ngày nhất định để làm nhau vui.

Con gái đã lớn rồi, và em sẽ dần dần nói với con về tình yêu, về hạnh phúc. Để con hiểu rằng, một người có thể mua tặng con những món quà giá trị cũng chưa chắc đã đối đãi với con thật lòng. Đừng nhìn vào những món quà, nhìn vào giá trị vật chất để đánh giá tình yêu của một người đàn ông.

Khi người ta thật lòng yêu nhau, không chỉ là cùng nhau ngồi ngắm cầu vồng hay ánh sao đêm, mà là cùng nhau đi qua cơn mưa và những đêm dài tăm tối. Người đàn ông ấy không nhất thiết phải khiến con cười mỗi ngày, nhưng anh ta nhất định phải biết dỗ dành, lau nước mắt cho con khi con buồn khóc.

Nói yêu thì dễ, tặng nhau món quà không hề khó. Giữ gìn và nuôi dưỡng tình yêu còn cần những yếu tố khác, đó là tình thương, là sự đồng cảm chứ không còn đơn thuần là đáp ứng nhau những nhu cầu về vật chất.

Yêu nhau có thể mơ mộng, nhưng sau khi cưới, từ thời kì hoa mộng chuyển sang vỡ mộng chẳng mấy hồi. Bởi qua giai đoạn mơ mộng yêu thương, hôn nhân khiến người ta lột trần tính cách nhau ra không cách nào che đậy.

Sẽ có thất vọng bởi những va chạm, và cả những nhược điểm khi yêu không nhìn thấy. Và người ta phải học cách yêu nhau theo một cách khác, thấu hiểu và bao dung hơn. Đó là thứ tình yêu không thể nuôi lớn bằng những món quà.

Theo dantri.com.vn
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/viet-cho-anh-nhan-ngay-le-tinh-nhan-minh-yeu-nhau-khong-chi-mot-ngay-20260214115246619.htm
Copy Link
https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/viet-cho-anh-nhan-ngay-le-tinh-nhan-minh-yeu-nhau-khong-chi-mot-ngay-20260214115246619.htm
    Nổi bật
        Mới nhất
        Viết cho anh nhân ngày lễ Tình nhân: Mình yêu nhau không chỉ một ngày
        • Mặc định

        POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO