Vỏ bọc hạnh phúc của người vợ 6 năm chồng không... "động vào người"
Tâm sự khó nói của người phụ nữ kết hôn 10 năm nhưng tới 6 năm chồng không dành cho một nụ hôn, đừng nói tới quan hệ thể xác.
"Tình đồng chí" này có nên dừng lại?
Kỷ niệm 10 năm ngày cưới, chồng tặng tôi chiếc nhẫn kim cương và một bó hồng lớn. Hai con dưới sự hỗ trợ của bố cũng hùn mua cho mẹ một chiếc áo dài. Tôi mỉm cười hạnh phúc như thường khi, ngập ngừng đăng hình gia đình và quà tặng lên Facebook.
Lặng lẽ thả tim vào từng bình luận, cảm ơn lời chúc của những người thân, tôi ngồi thừ người, âm thầm trải nghiệm niềm hạnh phúc giả tạo của mình như một thói quen, lòng nặng trĩu. Ở trên Facebook, mọi thứ đều chỉ nói lên một phần sự thật.
Trong mắt nhiều người, tôi sở hữu cuộc sống viên mãn bao người ngưỡng mộ. Chồng biết kiếm tiền, hiền lành, chiều vợ. Hai con một trai, một gái kháu khỉnh, đáng yêu. Đời phụ nữ chắc cũng chỉ cần đến vậy là tròn đầy.
Nhẫn kim cương, hoa hồng đỏ... dù sao cũng là cuộc sống đáng ước ao. Chính tôi cũng tự thao túng não bộ của mình như vậy. Và tôi luôn thể hiện trước mặt mọi người những thứ mà tôi muốn mọi người nhìn thấy.
Chẳng ai biết những đêm dài vợ chồng tôi mỗi người quay một hướng.
Dù không cố ý làm màu, nhưng thông thường đi đâu, làm gì tôi cũng có chồng sát cạnh. Bản thân tôi vẫn yêu và nể trọng chồng. Chỉ có điều tôi tủi thân không hiểu, đã 6 năm nay chồng không động vào người tôi.
Tối nào anh cũng bình thản ngồi xem tivi, làm việc, nghịch điện thoại ở tầng dưới và chỉ lên phòng khi tôi đã ngủ say. Thời gian đầu tôi hỏi han chồng, tìm mua thuốc bổ, ép chồng ăn uống. Nhưng anh thờ ơ, vợ không nhắc cũng quên luôn không uống.

Trong mắt nhiều người tôi có cuộc sống hôn nhân viên mãn nhưng 6 năm nay vợ chồng tôi chỉ như những người bạn chung phòng (Ảnh: mindbodygreen).
Cách đây nhiều năm, một lần chồng ôm tôi xin lỗi, bảo rằng anh ấy không làm tròn bổn phận làm chồng. Khiến tôi buồn là lỗi của anh. Đó là lần duy nhất anh chủ động đề cập vấn đề này.
6 năm nay chúng tôi giữ nếp sinh hoạt bình thường, vui vẻ, yêu thương, tôn trọng, chia sẻ được cùng nhau. Chỉ là chúng tôi giống hai người bạn thân chí cốt chung nhà hơn là 1 cặp. Không ôm hôn, không quan hệ chăn gối.
Trong khi tôi mới 37 tuổi, chồng tôi vừa bước sang 41, còn quá trẻ để "về hưu" theo đúng nghĩa đen. Tôi để ý quan sát chồng. Anh ấy không tập thể thao nhưng là người khỏe mạnh, ít ốm vặt, không có bệnh tật gì.Tôi cũng âm thầm kiểm tra xem anh có người phụ nữ nào khác không nhưng không tìm thấy. 7h sáng rời nhà, 6h tối có mặt, phụ vợ nấu nướng, đón con, sẵn sàng làm mọi việc vợ nhờ kể cả sấy tóc, là quần áo, đấm lưng cho vợ.
Soi lại bản thân tôi cũng không có điểm nào tệ. Tôi được khen trẻ, xinh, biết cách ăn mặc, giao tiếp tốt. Đã có lúc tôi chấp nhận chuyện này, coi như ai cũng có vấn đề nào đó không như ý.
Tuy nhiên gần đây cuộc sống tinh thần của tôi xuất hiện cảnh báo đỏ.
Tôi bị xao động bởi một người. Đây không phải lần đầu tiên tôi có đàn ông theo đuổi mặc dù đã có gia đình. Nhưng những tin nhắn, những cuộc nói chuyện, những ánh mắt à ơi cố ý, đều không khiến tôi quan tâm. Đây là lần duy nhất tôi hoảng sợ vì nhận ra trái tim tôi xao xuyến.
Tất nhiên chỉ mình tôi biết điều này. Tôi đủ hiểu biết và bản lĩnh để vượt qua những mối quan hệ không được chấp thuận. Trong khái niệm của tôi, trừ khi ly hôn mới bước tới mối quan hệ khác.
Tôi còn danh dự, sự nghiệp, bố mẹ và các con, tôi không phải kiểu phụ nữ dễ dàng buông thả. Tuy nhiên sự việc lần này một lần nữa ép tôi chìm sâu vào nỗi buồn và suy nghĩ tiêu cực mà tôi luôn lẩn tránh.
Ly hôn là điều tôi không dám nghĩ tới. Thực sự vợ chồng tôi không có lý do gì để chia tay. Chúng tôi ở bên nhau hòa thuận. Chẳng có ai hiểu tôi, chiều và chăm tôi bằng người chồng hiện tại. Cũng không ai tốt với bố mẹ vợ bằng anh ấy. Tôi không có lý do gì để ly hôn chồng và chấm dứt cuộc hôn nhân yên ổn.
Tuy nhiên tâm lý tôi càng những ngày gần đây càng không bình lặng nữa. Suốt 6 năm nay tôi ôm tâm sự không dám nói với ai. Lựa chọn dễ nhất là im lặng đóng vai người vợ hạnh phúc để giữ thể diện cho tất cả mọi người.
Hôm nay viết tâm sự lên đây cho phép tôi được giấu tên, chỉ mong một cái ôm chia sẻ hoặc ai đó gợi ý tôi nên làm thế nào tốt nhất cho cuộc đời tôi sắp tới? Phá vỡ vỏ bọc giả tạo hiện giờ là dũng cảm hay sai lầm khiến tôi hối tiếc về sau?
Mỹ Mỹ
(TPHCM)