Vợ chồng tôi sống không ràng buộc nhau, không sinh con
Nhiều người nhìn vào bảo tôi sướng, lấy chồng mà như sống độc thân có bạn đồng hành.
Tôi cưới không phải vì tình yêu nồng nhiệt, cũng chẳng vì áp lực trách nhiệm hay "đến tuổi phải lấy chồng", đơn giản, tôi muốn có một người bên cạnh. Một người để cuối tuần rủ nhau đi chơi mà không bị gia đình lo lắng, để khi ốm đau còn có người hỏi han, đỡ đần. Chỉ vậy thôi. Chúng tôi thỏa thuận với nhau rất rõ ngay từ đầu. Hôn nhân này không đặt nặng ràng buộc, mạnh ai nấy lo tài chính, không phụ thuộc, không kiểm soát; nhà ai người ấy lo cho cha mẹ, không trông chờ, không gánh thay. Chúng tôi cũng thống nhất không sinh con. Không phải vì ghét trẻ con, mà vì cả hai đều hiểu mình không đủ kiên nhẫn và cũng không muốn bị buộc chặt bởi trách nhiệm làm cha mẹ. Cuối tuần, nếu rảnh thì đi ăn, đi chơi, xem phim, du lịch ngắn ngày.

Bảy năm trôi qua, cuộc hôn nhân ấy vận hành khá trơn tru, không cãi vã lớn, không ghen tuông, không đòi hỏi, ai cũng có không gian riêng, bạn bè riêng, sở thích riêng. Nhiều người nhìn vào bảo tôi sướng, lấy chồng mà như sống độc thân có bạn đồng hành. Tôi cũng từng nghĩ vậy nhưng càng về sau, tôi bắt đầu nhận ra một khoảng trống rất lạ, không phải cô đơn kiểu không có ai bên cạnh, mà là cảm giác không thật sự thuộc về nhau. Khi tôi mệt, người kia vẫn hỏi han nhưng chỉ dừng ở mức xã giao. Khi tôi buồn, tôi không biết nên kể hay thôi vì kể ra cũng chẳng thay đổi được gì. Chúng tôi lịch sự với nhau đến mức... xa lạ.
Gia đình hai bên thắc mắc: Sao cưới lâu mà không có con? Sao vợ chồng ai lo việc nấy, không gắn bó? Tôi cười cho qua vì đó là lựa chọn của mình. Nhưng có những đêm, tôi tự hỏi: nếu một ngày một trong hai người bệnh nặng, liệu sự "hỗ trợ nhau về già" mà tôi từng nghĩ có đủ sức giữ chúng tôi ở lại không? Hay lúc đó, mỗi người lại quay về đúng quỹ đạo "việc ai nấy lo" như từ đầu? Tôi không hối hận vì đã chọn kiểu hôn nhân này. Nó giúp tôi sống nhẹ đầu, ít áp lực, không bị cuốn vào những trách nhiệm mình chưa từng mong muốn. Nhưng càng sống lâu trong cuộc hôn nhân ấy, tôi càng nhận ra sự tự do nào cũng có mặt trái. Khi không có tình yêu đủ sâu để níu giữ, không có con cái làm sợi dây kết nối, thì sự đồng hành trở nên rất mong manh.
Có những lúc, tôi thấy mình vẫn đang có chồng, có người đi cùng cuối tuần nhưng trong những suy nghĩ quan trọng nhất của cuộc đời, tôi lại chỉ có một mình. Tôi bắt đầu phân vân: liệu một cuộc hôn nhân "đủ dùng", không ràng buộc, không tổn thương nhau có thật sự là điều mình cần cho chặng đường dài phía trước? Hay đến một lúc nào đó, tôi sẽ thấy trống trải hơn. Tôi rất mong được nghe chia sẻ từ những người từng ở trong hoàn cảnh giống tôi và cả những người có góc nhìn khác.
Khánh Vân