Vợ được sếp đưa đón bằng ô tô, ngày nào cũng rẽ vào chỗ vắng 30 phút
Vợ nói có xe công ty đưa đón đi làm, tôi tin cô ấy. Nhưng cuối cùng tôi phát hiện chiếc xe hằng ngày đưa cô ấy về nhà, luôn rẽ vào một chỗ kín đáo, ở yên suốt 30 phút...
Tôi năm nay 38 tuổi, làm kỹ sư xây dựng cho một công ty tư nhân tại TPHCM. Công việc của tôi chủ yếu gắn với công trình và những chuyến công tác dài ngày. Tôi là người sống nguyên tắc, ít nói, không giỏi thể hiện cảm xúc nhưng luôn xem gia đình là ưu tiên hàng đầu.
Vợ tôi 35 tuổi, làm nhân viên hành chính cho một công ty dịch vụ. Cô ấy khéo léo, giao tiếp tốt, được lòng mọi người. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, yêu gần hai năm rồi cưới. Hôn nhân không quá nồng nhiệt nhưng ổn định, bình an. Sau cưới, chúng tôi có một con trai, hiện học tiểu học.

Vợ nói dối có xe cơ quan đưa đón, nhưng thực ra hằng ngày đều đi cùng cấp trên (Ảnh minh họa: Pinterest).
Nhiều người nói tôi may mắn khi lấy được người vợ xinh đẹp. Quả thực, về ngoại hình, tôi có phần lép vế trước vợ. Tuy nhiên, tôi luôn tự tin vào tình cảm vợ dành cho mình. Tôi cũng không có thói ghen tuông, không có chuyện kiểm tra điện thoại của vợ, cũng không bao giờ tra hỏi lịch trình, công việc của cô ấy. Trong suy nghĩ của tôi, đã là vợ chồng thì điều quan trọng nhất là sự tin tưởng.
Nửa năm nay, vợ tôi bận rộn hơn, phải nhận thêm nhiều việc lặt vặt khi người quản lý trực tiếp của cô ấy được thăng chức. Trước đây, cô ấy thường dùng xe máy đi làm, nhưng sau này nói có xe công ty đưa đón (tài xế cũng là nhân viên công ty).
Vợ tôi hay về muộn hơn, viện lý do tăng ca, họp cuối ngày, đi gặp đối tác cùng sếp. Có hôm tôi đi công tác xa, gọi điện về hỏi thăm con, cô ấy không bắt máy, sau đó nhắn tin rằng điện thoại hết pin.
Ban đầu, tôi nghĩ đó là chuyện bình thường. Công việc hành chính cuối năm nhiều áp lực, ai cũng có lúc bận rộn. Nhưng dần dần, những chi tiết nhỏ khiến tôi thấy bất an. Vợ tôi bắt đầu giữ điện thoại bên người, đặt úp khi để trên bàn. Có những tối về nhà, cô ấy mệt mỏi khác thường, không muốn nói chuyện cùng tôi.
Một lần, hàng xóm nói với tôi rằng họ thấy vợ bước xuống ô tô ở ngõ cách nhà vài trăm mét. Chiếc xe nổ máy dừng khá lâu ở đoạn đường tối. Khi tôi hỏi, vợ cười, nói rất tự nhiên: “Em có công việc cần trao đổi nên ngồi trên xe nói chuyện cùng cái Vân (một đồng nghiệp nữ cùng cơ quan vợ) thôi, có gì đâu”.
Cách cô ấy phản ứng không có gì bất thường khiến tôi tự trách mình vì đã nghi ngờ. Nhưng từ hôm đó, trong lòng tôi luôn có một cảm giác không yên.
Tôi bắt đầu để ý kỹ hơn. Giờ giấc sinh hoạt của vợ không còn đều đặn. Có những buổi tối cô ấy nói đi làm về muộn nhưng quần áo lại không có mùi văn phòng quen thuộc. Những tuyến đường cô ấy đi về cũng không giống trước đây. Tôi hỏi thì luôn nhận được những câu trả lời trơn tru, không hề lúng túng.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định làm một việc mà trước đó chưa từng nghĩ tới: Thuê thám tử theo dõi vợ.
Đó là quyết định khiến tôi giằng xé tâm lý rất nhiều. Tôi sợ nếu mình sai, chính tôi đã phá vỡ hôn nhân, phá vỡ sợi dây liên kết, tin tưởng của vợ chồng tôi. Nhưng tôi càng sợ hơn nếu tiếp tục sống trong tình trạng mông lung, có những điều có thể đang bị che giấu.
Chỉ sau một tuần, tôi nhận được những thông tin đầu tiên. Hóa ra, không phải xe công ty, không phải tài xế cơ quan đưa đón, không phải đồng nghiệp nữ đi cùng vợ như vợ từng nói. Là một người đàn ông, lớn hơn vợ tôi vài tuổi.
Khi đưa vợ tôi về, họ thường ngồi khoảng 30 phút trong xe ở những con đường vắng. Có lần, họ cùng vào một khách sạn quen thuộc trong khung giờ mà vợ tôi báo “tăng ca, họp muộn”.
Qua những thông tin thu thập, tôi biết người đàn ông đó là sếp của vợ. Hóa ra, hơn nửa năm qua cô ấy bận rộn hơn là vì có mối quan hệ ngoài luồng cùng cấp trên.
Sự thật khiến tôi không còn lời nào để bào chữa cho vợ. Lòng tự trọng bị xúc phạm khiến tôi đau đớn. Đức hạnh của người phụ nữ là nằm ở lòng thủy chung với chồng. Khi đã phá bỏ chung thủy, cô ấy cũng đánh mất luôn đức hạnh trong mắt tôi. Tôi tổn thương, tủi nhục, không thể tha thứ nổi.
Tôi thu thập đủ bằng chứng, nói chuyện với vợ. Vợ tôi bật khóc. Cô ấy thừa nhận mối quan hệ đã kéo dài hơn một năm. Cô nói đó là lúc cảm thấy cô đơn, thiếu sự quan tâm khi tôi thường đi công trình xa nhà và rồi mọi thứ đi quá giới hạn. Cô ấy khẳng định người sếp cũng đã có gia đình và không bao giờ có ý định bỏ chồng con đến với anh ta.
Điều khiến tôi đau nhất là việc cô ấy đã nói dối tôi quá dễ dàng, quá tự nhiên, không một chút ngần ngại suốt thời gian qua. Tôi tự thấy mình không có lợi thế ngoại hình nhưng luôn cố gắng vì gia đình, lo kinh tế trong nhà, không để vợ con thiếu thốn. Tôi không tự trách mình nữa, bởi vì khi một người đã lựa chọn phản bội, họ sẽ luôn có lý do để biện minh.
Hiện tại, tôi và vợ sống ly thân. Tôi vẫn chăm sóc con, vẫn làm tròn trách nhiệm của một người cha. Còn chuyện hôn nhân, tôi cần thời gian để quyết định. Vợ tôi hứa sẽ chấm dứt với cấp trên nhưng một khi niềm tin đã đổ vỡ thì làm sao có thể hàn gắn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.