Lời kể rùng mình của cô giáo ở hiện trường xe Camry gây tai nạn

Những lời chia sẻ chân thực của một cô giáo có mặt tại hiện trường vụ tai nạn xe Camry đâm chết 3 người ở Long Biên (Hà Nội) khiến dư luận không khỏi "rùng mình".

Vụ tai nạn nghiệm trọng xảy ra vào sáng ngày hôm qua (29/2) tới nay vẫn khiến dư luận không khỏi nhức nhối và đau xót.

Hình ảnh chiếc xe Camry lao như điên trên đường rồi tông thẳng vào 3 người đi đường trong đó có 1 đứa trẻ mới chỉ lên 6 khiến người ta thực sự bị ám ảnh.

3 nạn nhân chỉ cách đó có vài phút thôi còn đang tràn đầy hy vọng vào những dự định sắp tới thì tai họa bỗng ập tới họ.

Ai là người lái xe gây tai nạn và nguyên nhân từ đâu tới nay vẫn là vấn đề gây tranh cãi trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

 Hiện trường vụ tai nạn xe ở Long Biên.

Hiện trường vụ tai nạn xe ở Long Biên.

Thế nhưng ở đây chúng ta hãy bỏ qua những vấn đề ấy, lời kể từ một cô giáo có mặt tại hiện trường vụ tai nạn sáng qua mới khiến dư luận thực sự "ớn lạnh".

Họ rùng mình, "ớn lạnh" bởi những bước chân rụt rè, bởi những chiếc xe vô tình chạy qua không cứu giúp, bởi những ánh mắt e ngại khi ngồi cùng đứa trẻ gặp nạn.

Chúng ta đang sống trong 1 xã hội ngày càng phát triển và hiện đại, thế nhưng chúng ta dường như đang ngày càng trở nên vô cảm?

Dưới đây là đoạn chia sẻ của cô giáo - hiện bài viết đang được chia sẻ lại khá nhiều:

"Gia đình face thân mến! Trước hết cho mình nói lời xin lỗi đến tất cả những bạn đã điện thoại, nhắn tin mà mình không trả lời được từ sáng đến giờ!

Mình xin chia sẻ chuyện xảy ra với học sinh của mình sáng nay. Điều mình muốn chia sẻ không chỉ là nỗi đau của gia đình những nạn nhân tử vong trong vụ tai nạn, mà là nỗi đau của cá nhân mình chứng kiến không ít những trái tim vô cảm.

Mọi việc diễn ra quá nhanh ngay trước mắt mình. Cái xe camry đâm liên hoàn mấy xe máy bắn vào góc sân vỉa hè một ngôi nhà bên trái đường. Mấy người bắn ra.

Trong giây phút kinh hoàng ấy mình nhận ra cháu bé mặc áo đồng phục Ngọc Lâm. Mình vội chạy xe vào hè phố gửi và quay ngay lại hiện trường.

Lúc đó ông nội cháu đã tử vong ngay. Người phụ nữ đi bộ vẫn còn thoi thóp. Mình lấy vở của con và xác định tên, lớp của con.

Mình điện thoại báo, hiệu trưởng cùng Ban giám hiệu lập tức có mặt ở hiện trường và chỉ đạo báo cho mẹ cháu và cô chủ nhiệm.

15 phút sau khi tai nạn. Mình bỗng thấy cháu gồng bụng lên đầu lắc lắc. Mình gọi những người xung quanh thông báo cháu còn sống. Lúc này công an đã xuất hiện.

Mình bấm máy gọi 115 và đề nghị công an chặn nhờ xe đưa cháu đi ngay. Công an nói: cần giữ nguyên hiện trường đợi cảnh sát giao thông đến. Mình yêu cầu công an cứu người là trên hết.

Mọi người chặn được một chiếc xe taxi. Khi mấy người bế cháu lên đưa ra xe thì taxi bỏ chạy mặc cho mình và mọi người kêu gọi.

Tiếp tục mình đứng ra giữa đường chặn một cái xe con. Người đàn ông lái xe cố tình chen đám đông để thoát. Xe tải nhỏ của công an phường xuất hiện. Mình nói các chú đưa cháu đi.

Mọi người bế cháu đặt xuống lòng xe tải. Hai bên có ghế. Mình lên ca bin (Vì mình bị huyết áp cao nhìn học trò như vậy mình sợ mình không chịu đựng được).

Xe bắt đầu chuyển bánh mình nhìn lại đằng sau chỉ có một mình cháu nằm chơ vơ giữa lòng xe tải. Những người bế cháu lên không ai ngồi với cháu.

Mình bảo lái xe đỗ lại để nhờ những người có mặt ai đó ngồi sau với cháu. May lúc đó 115 đến. Mọi người lại chuyển cháu sang 115.

Mình bám theo học trò sang viện Việt Đức cấp cứu. Dù được viện hết sức cấp cứu, đặc biệt một bác sĩ người nước ngoài ra sức cứu nhưng cháu đã tử vong lúc 9g15 p.

Gia đình face thân mến! Gần 1 năm trước bố cháu bị một nhóm xã hội đen sát phạt nhau, bị đâm chết oan.

Hôm nay cháu và ông nội cháu mất chỉ sau hơn 5 phút ra khỏi nhà. Thật sự quá đau lòng!

Điều làm mình đau nhất là những con người, những trái tim vô cảm, hai lái xe bỏ chạy khi mình và mọi người cố gắng nhờ đưa người bị nạn đi cấp cứu.

A DI ĐÀ PHẬT bây giờ, sau khi mình và gia đình đã đưa thi thể cháu và ông nội cháu về nhà tang lễ bệnh viện Đức Giang xong, mình viết bài chia sẻ này trên trang cá nhân của mình.

Mong rằng xã hội chúng ta sẽ không còn những con người vô cảm như vậy nữa! Mình có chụp ảnh hiện trường ngay khi tai nạn xảy ra và đã cung cấp ảnh cho công an. Mình không đăng ảnh vì cháu là học sinh trường mình.

Đau đớn lắm!".

 Liệu những người dân có mặt tại hiện trường đã sống vô cảm?

Liệu những người dân có mặt tại hiện trường đã sống vô cảm?

Số đông sau khi đọc đoạn chia sẻ của cô giáo đều tỏ ra vô cùng bức xúc trước thái độ của những người có mặt ở hiện trường, trước sự e dè của họ khi không chạy tới cứu giúp đứa trẻ gặp nạn.

Vậy nhưng không phải ai cũng cho rằng hành động của cô là hợp lý, dưới đây chúng tôi xin phép ý kiến trái chiều của một facebook có tên là Chung Nguyễn.

"{...}. Sau khi bị xe đâm, cháu bé nằm thoi thóp trong vũng máu với tình trạng đa chấn thương xương gãy vụn. Các nhân chứng ban đầu thậm chí còn cho rằng cháu đã tử vong.

Cô giáo tên Sen Vàng nhận ra đồng phục học sinh trường mình nên đã nhanh chóng tiếp cận hiện trường, xác định danh tính của cháu. {...}.

Tinh thần cứu người và tình thương học sinh của cô giáo là cực kỳ bao la, nhưng tôi xin phép dội tặng cô một ca nước lạnh. {...}.

Nguyên tắc trong sơ cứu người bị tai nạn giao thông nặng, đó là không được phép tự tiện di chuyển nạn nhân.

Các bạn hãy tưởng tượng vài ba đốt xương sườn bị gãy, khi cơ thể dịch chuyển mạnh, sẽ trở thành những con dao chọc nát nội tạng người bị nạn từ bên trong, hoặc may mắn hơn thì gây tổn thương tủy sống khiến nạn nhân cả đời ngồi xe lăn ngủ ăn trong bất động.

Cháu bé bị tông trực diện do ngồi ở phía trước xe máy, rất có thể xương ức cháu đã bị gập vào trong ép sát tim gan, bất ngờ bị bế thốc lên cũng có thể xé tan lồng ngực.

Các anh công an tại hiện trường không cho phép di chuyển cháu mà chờ xe cấp cứu là chính xác, tôi khen.

Nhân viên y tế sẽ sơ cứu, truyền máu bó nẹp cẩn thận, để chắc chắn việc di chuyển nạn nhân không còn nguy hiểm rồi mới cho lên xe, đây là kiến thức cơ bản mà cảnh sát giao thông được đào tạo để xử lý, không có kĩ năng nhưng cứ lăng xăng góp sức, là giết người đó các bạn.

Khi bị thương do tai nạn, adrenaline lên não tăng mạnh gây ảo giác sung sức cho nạn nhân, có anh vừa bị xe tông ngã đứng dậy túm cổ thằng lái xe đấm bùm bụp như tẩm quất giác hơi phố Vọng, dù lúc chụp X quang thì xương tay đã gãy vụn như cốm làng Vòng.

Vì vậy khi gặp người bị tai nạn, dẫu họ đòi ngồi dậy cũng phải ngăn lại, giữ họ nằm trên nền phẳng và chờ xe cấp cứu.

Nếu nạn nhân thấy lạnh hãy cởi áo đắp cho họ, lưu ý tuyệt đối không được cho họ uống nước hay ăn bất cứ thứ gì.

Việc của các bạn là trông chừng đừng để xáo trộn hiện trường, bảo quản tài sản cho nạn nhân từ ví da túi xách đồng hồ cho đến đôi tổ ong 54 lỗ hàng Yên Xá tiêu chuẩn EU.

Thực ra phân nửa tai nạn nghiêm trọng sẽ gây chết người ngay tại chỗ, hầu hết số còn lại sẽ sống được tới khi xe cấp cứu đến trừ trường hợp tai nạn ở nơi vặt nẻo {...}.

Nếu đang lái xe mà gặp người vẫy cứu tai nạn, hãy nhìn nhanh tình trạng nạn nhân để đưa ra quyết định khôn ngoan nhất, trong trường hợp đám đông gây sức ép đòi chở đi, hãy khóa chặt cửa xe và lảng lối khác giữ đường thông thoáng cho xe cứu thương hoạt động sau khi bấm phím gọi 115.

Dừng xe lại không giúp cứu người, nó chỉ tiễn nạn nhân đi nhanh và đau đớn hơn. {...}."

Dù mỗi người đều có cái lý của riêng mình, nhưng tôi tin chắc rằng những người đi đường thông thái sẽ có những quyết định đúng đắn và chuẩn xác nhất để có lợi cho các nạn nhân gặp nạn, cũng như đối với chính lương tâm của mình.

Theo thế giới trẻ


10:47 01/03/2016Xã hội

Tin mới cập nhật

Có thể bạn quan tâm