Yêu 4 năm chưa dám cưới vì sợ làm dâu trưởng, phải sinh con trai
Chúng tôi không chê gì nhau để nói chia tay, cũng không có ai xen vào nhưng tôi chưa giải tỏa được vài nghi ngại trong mối quan hệ này.
Tôi 26 tuổi, quê ở một thành phố lớn, làm nhân viên kế toán tại Hà Nội. Bạn trai bằng tuổi ở tỉnh khác, đang làm việc tại Hà Nội. Chúng tôi yêu nhau 4 năm nhưng tôi vẫn chưa công khai mối quan hệ này với gia đình vì nhiều lý do:
Thứ nhất, tôi thấy hai đứa chưa ổn định, với thu nhập hiện tại ở Hà Nội chỉ đủ trang trải cho bản thân.
Thứ hai, bố mẹ tôi khá kỳ vọng và có những tiêu chuẩn nhất định về người chồng sau này của con gái. Không phải tiêu chuẩn gì cao sang nhưng cha mẹ nào cũng muốn con gái lấy được tấm chồng tốt và có điều kiện khá. Có thể một phần là từ kinh nghiệm của người lớn, một phần vì nơi tôi ở đa số họ được nhờ chồng hoặc chí ít là cuộc sống bình thường yên ấm, không phải suy nghĩ nhiều tới vật chất. Phía nhà tôi điều kiện bình thường, chỉ có hai cô con gái nên bé đến lớn tôi cũng không phải làm gì nhiều. Nhà ở phố nên tôi quen sinh hoạt đơn giản, gọn nhẹ, tự do và không quá cởi mở với nhiều người, họ hàng anh em cũng ít. Tôi lo lắng bố mẹ sẽ không vui với sự lựa chọn này của con gái.

Thứ ba, bố mẹ bạn trai đều là con trưởng, nhà thuần nông, có 3 người con. Chị gái anh đã lấy chồng, cô em còn đang đi học đại học và phải điều trị (có thể suốt đời) một chứng bệnh về tâm lý. Bạn tôi là con trai duy nhất trong nhà và sẽ có trách nhiệm sau này với em út.
Thực ra nói đến đây tôi biết sẽ có rất nhiều anh chị thắc mắc, đã kể được hết những vấn đề ở trên thì còn gì mà do dự cho quyết định của mình, tại sao đã yêu nhau mấy năm rồi mà giờ còn hỏi? Mong mọi người hãy lắng nghe tôi nói hết và hãy thông cảm hơn với những suy nghĩ trẻ người non dạ này. Tôi cần sự tư vấn, chia sẻ từ anh chị, những người đã có kinh nghiệm sau khi lập gia đình.
Lần mới đây nhất và cũng là lần đầu tiên sau gần 4 năm yêu nhau, tôi về nhà bạn trai, cảm giác lúc đó chỉ là thất vọng. Lý do làm tôi thấy hụt hẫng nhất là mọi người nhắc quá nhiều đến chữ "con trưởng", "dâu trưởng", khiến tôi thấy vô cùng áp lực. Chưa kể tôi được nghe chuyện giỗ chạp cả nội ngoại, lễ tết, hoặc bất kể những ngày tụ tập họ hàng bên nhà bạn trai tôi đều là nhà anh chủ trì, làm tại chính nhà anh. Trong năm cũng kha khá ngày như vậy, điều này làm tôi cảm thấy nóng đầu. Tôi khá vụng, không thích nấu ăn, cũng như làm không được tốt khoản ngoại giao để vừa lòng mọi người. Thích hay không thích, tôi đều dễ bộc lộ ra bên ngoài.
Mẹ của bạn trai cực kỳ tín ngưỡng, gần như hướng Phật, việc nhỏ việc lớn đều coi bói toán, kiêng kỵ, thờ cúng rất cẩn thận. Có thể nói lối sống, thói quen sinh hoạt, ăn uống hai bên gia đình hoàn toàn khác nhau. Có lần tôi hỏi dò thái độ của bạn trai, sau này dù là gái hay trai thì nhất định chỉ đẻ một con nhé. Anh chỉ nói: "Anh là con trưởng đấy em ạ", rồi không muốn nói thêm về chuyện này. Thực ra lý trí và suy nghĩ của tôi luôn mâu thuẫn. Chúng tôi yêu nhau từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, đến với nhau chỉ đơn thuần bằng tình yêu trong sáng của tuổi trẻ. Cả hai bên nhau những lúc khó khăn cũng như vui vẻ từ sau khi ra trường, đi xin việc, thất nghiệp, rồi lại xin việc, có một năm yêu xa vì mỗi đứa làm một nơi.
Chúng tôi không có điểm gì chê trách về nhau để nói lời chia tay, cũng không có người thứ ba nào xen vào mối quan hệ. Giờ đây, khi tôi sắp bước sang ngưỡng tuổi phù hợp để lập gia đình, suy nghĩ thật nghiêm túc, nhìn vào tất cả những lý do trên, lại cảm thấy hoang mang và chênh vênh. Yêu thì rất yêu nhưng hôn nhân lại là một vấn đề khác, tôi chưa thể nào giải tỏa được nghi ngại nên cứ lặp đi lặp lại suy nghĩ tiếp tục hay dừng lại trước khi quá muộn.
Bên nhà bạn trai cũng bảo hai đứa suy nghĩ đến chuyện kết hôn trong năm nay rồi. Trong khi tôi và anh chưa bao giờ vẽ ra cho nhau một viễn cảnh về tương lai tươi đẹp trước mắt, chưa có kế hoạch cụ thể, trong lòng tôi lúc này chưa có đủ niềm tin và đang cố níu kéo hy vọng. Cuộc sống của người tỉnh lẻ ở giữa lòng thủ đô thật không dễ dàng chút nào. Tôi chưa sẵn sàng tinh thần để đón nhận giai đoạn mới của mối quan hệ. Tôi vẫn cố gắng hiểu, gần gũi và yêu thương hơn các thành viên trong gia đình anh nhưng có lẽ cần thêm thời gian để lý trí và trái tim mình hòa làm một. Mong được các bạn chia sẻ.
Nguyệt Hằng